15 tháng 10, 2011

Báo chí công bố dịch " chân dài óc ngắn ".

  Hầu như trang báo mạng nào cũng có phần rất đông độc giả lặn ngụp vào xem mục các cháu chân dài, ngực bự, hàng đẹp bị hở, sì căng đan về phần xác.
  Thời buổi kinh tế đi xuống, việc làm hết một cách bỗng dưng, bà con kiếm việc thì phải lên mạng tìm, ấy vậy nhưng có ít trang báo mạng giúp bà con có những thông tin về việc làm, hỗ trợ các kỹ năng nghề nghiệp và cơ hội kiếm việc. Phần lớn những tít giật trên trang nhất đều chỉ tập trung vào mấy phi vụ cướp vàng, hiệp sỹ bị cướp chống lại, xe buýt và Bộ trưởng, người đẹp và các chử sở hữu, quản lý, khai thác họ.

Nếu tóc ít hơn, phần đầu to hơn sẽ đẹp hơn.
 Mình có mấy ông bạn đối tác, đều ở U50 cả rồi, vợ thì ở bên tây nhiều hơn ta. Bản thân các hắn thì tiền đổ cái là bẹp ô tô nên rất cần có người đẹp bên cạnh để " hướng dẫn cách tiêu tiền". Có tay chủ chuyên làm cửa gỗ, cửa sắt thuê hẳn một em hoa hậu độc quyền quảng cáo cho mình, cứ in lên lịch, có cái cửa và em mặc đồ sexy hết cỡ để tặng cho các đối tác. Còn trong tuần thì cứ 2 ngày đến vào chiều, từ 2 giờ đến 5 giờ, ở chung phòng với chủ tịch để bàn bạc phương án kinh doanh. Khổ cái hắn máu mỡ tiểu đường tuýp 4 rồi, chả ăn uống được gì nhưng nhu cầu ve vuốt khi kinh doanh khó khăn là một thực tế. Vài tờ có ảnh của một cha Mỹ trên đó khiến các cộng tác viên làm việc rất chăm, chỉ vài năm là các em được đi làm lại đủ thứ, dùng như phá thế mà.
 Còn một tay đối tác vừa bỏ vợ, cứ đi nhậu với khách là " mời" theo 3 em, rót riệu tây, nắn vai lúc sếp mỏi cổ, nắn đùi nếu sếp tiếp khách quá lâu. Về chung trên một xe đi đâu đó rồi sáng mai về thì mỗi em bị một vết dài trên mặt bởi sấp tiền mới có cạnh, nguyên băng dán chẳng may ném trúng.
 Chuyện các cháu đẹp đi làm từ thiện là việc đáng hoan nghênh, cho dù chỉ đi người không, báo chí lề trái cứ chê các cháu là không nên, cần rút kinh nghiệm trong cách tuyên truyền. Dù sao còn hơn nhiều em suốt ngày làm bà con bỏng mắt trên mạng, trên sân khấu ngoài trời nhưng chả thấy đi đâu chơi với Mẹ già, em nhỏ bơ vơ bao giờ.
 Về khía cạnh xã hội thì cũng nên khuyến khích các em đi thăm mấy chỗ đó nhiều lên, nó cũng chữa được một số bệnh cho các em : bệnh mua sắm, sử dụng đồ hiệu, bệnh quen sài đô và ơ, bệnh chỉ thích nhà giàu, chủ giàu, bệnh do phải đi đêm nhiều nhiễm sương và rượu, mỹ phẩm độc hại...Nhất là bệnh khó chữa : chân cứ dài ra vì tập ấy nhiều, chỗ ấy phát triển thì chỗ khác nó teo ví dụ phần trên đầu chẳng hạn,  ít dùng đến thì có thể sẽ bị teo đến gần hết như phần thần kinh động vật ở sau não người chẳng hạn.
 Về phía các ông chủ sở hữu và sử dụng các cháu thì thôi, họ cũng là kinh doanh mà. Mọi thứ đều dẫn đến đồng đô chứ sao. Mỗi sự kiện họ làm đều được tính toán kỹ vì họ đa số được biết qua báo chí là đã học các khóa làm event và manager tận mãi bển mà.
Người đẹp (cháu dâu của Bác Lân Dũng) đi thăm con chị công nhân bị bảo vệ lái xe đâm chết. Chả có báo chí, tổ chức nào đi theo rồi ầm ĩ trên báo gì cả. 

  Họ cho các cháu đi làm từ thiện hay thăm thú đều là kế hoạch kinh doanh cả, báo chí ai khiến đi theo để rồi bới móc họ thế này thế kia, chẳng qua các vị cũng ăn theo lấy tin rồi câu viu mà thôi. Nói xấu họ lần sau không cho đi theo thì có mà ngồi tòa soạn mà gãi ghẻ.
 Ai cũng biết có tiền mua tiên cũng được, mua cả đống tiên là khác, thế nhưng có tiền để mua được tâm thì không chắc đâu. Cứ mặc đồ đẹp rồi đến cổng trại trẻ bên Bồ Đề chụp ảnh đưa lên báo rồi bảo là có tâm, thế thì tâm đấy chỉ là tâm ...thất. Đã đến với những số phận hẩm hiu thì cần học cách làm thế nào, nói và làm những gì,  giúp họ nếu có khả năng. Cho một người ăn xin dù chỉ một hào cũng cần học cách cho,  như thế thì nếu não kém phát triển thì không học và làm được.
 Tội thế đấy, chỗ thì dài quá, chỗ thì bé và ngắn quá. Đó là căn bệnh đang trở thành đại dịch trong một số giới mà thiên hạ đang gọi là đẹp, là mẫu, là nghệ thuật rồi cả ...hàng hóa.

Thát - Chơ đến Việt nam dập dịch " chân tay miệng"

     Báo loan tin căn bệnh có cái tên rất nôm là " chân tay miệng" đã xuất hiện ở 63 tỉnh thành cả nước và đã có hơn trăm người lên nóc tủ ở đủ mọi lứa tuổi.
   Ấy thế nhưng chị bộ trưởng y tế mới lên vài tháng còn đang chưa muốn tạo dấu ấn - chắc chị học theo anh Luận giáo dục, đồng hương Hà tây với mình - hiện nay chị đang đi đâu, làm gì, du lịch hay mua sắm, xăm môi, xăm mắt, nối mi... hay họp thì chả ai biết.
  Dạo tháng trước, chị kéo cả một sư đoàn quân hỗn hợp đến " thăm" cháu bé bị chém,  con của chủ tiệm vàng Bắc giang bị Văn Luyện thảm sát, nhìn qua cờ líp do báo chí tuồn lên mạng thấy giật mình bởi sự dày dạn của chị lúc xông vào phòng cháu bé mà người nhà cháu không đồng ý, cứ ôm cháu che đi. Công nhận chị mặt dày mày dạn thật, hiếm quý cho xứ nào có những công dân như thế.

Chị môi đỏ ơi, cứu em với !
  Hơn trăm người chết vì cái bệnh dở hơi rồi, tây y loay hoay và đổ gánh nặng cho báo chí. Nào là phải tuyên truyền cho bà con biết ăn ở sạch, biết dùng cờ lo bên y tế phát cho, biết lau nhà, tắm rửa và "sinh hoạt" đúng cách, hãy làm thế nào để như chị : lúc nào môi cũng đỏ hơn hớn, da tuy hơi nhàu nhưng có cái nốt ruồi mẹ ghẻ che rồi, vẫn hấp ...dẫn giới mỹ thuật ( xuýt viết nhầm thành hấp...diêm ! ).
   Không tìm ra chỗ nào qui định là có bao nhiêu tỉnh mắc dịch thì phải công bố dịch, bao nhiêu người chết, thành phần nào... thì phải công bố dịch ? nó cũng tương tự cái chuyện bà con biểu tình, tìm mãi chả có chỗ nào hướng dẫn luật biểu tình, thông tư nghị định nào. Nói vậy để bà con báo chí cũng biết là chị ấy chưa công bố dịch là vẫn ...đúng luật chứ bộ.
 Ừ thì đúng luật, thế nhưng có những thứ mà phải viết luật chạy theo sự tiến lên của xã hội thì phải và nên làm cho kịp, văn minh như các nước khác mà cũng vẫn làm vậy thôi. Ví dụ : sau khi cái máy bay khủng bố đâm vào tòa WTC bên kia bán cầu thì nước họ ra ngay luật cho xây dựng, bổ sung những tiêu chuẩn để nếu máy bay đâm tiếp vào các toà được xây mới thì chỉ như đấm vào bị bông mà thôi.
 Nhớ đến chị mà mình bỗng nhớ ra một cái tên của tây : Thát - Chơ, ừ bây giờ chả biết cái chị có tên đó giờ ra sao nhưng ít ra thì nó vẫn được có ích cho mình khi cần dùng để minh họa cho một khái niệm cũ rích :" mặt dày mày dạn"
 Rồi lại hồi tưởng lại vài ba đời đầu lĩnh y tế, từ thời chị gì tóc ngắn, mặt như mặt nạ của ông kễnh cầm chùy dẫn rước Rồng trong lễ hội, đến anh gì tiến sỹ ( ối giời ơi, lại tiến sỹ) xã hội - luôn làm hề trước các kỳ họp, nay đến chị môi đỏ thắm như cà chua nẫu, rồi khóa sau lại anh hay chị chưa biết?  Khổ cho cái nước mình nó lắm bệnh mà toàn bệnh kinh hãi  : gọi theo ngôn ngữ nhà y nha : " phẩy khuẩn tả" " tai xanh tai đỏ"," long móng lở mồm"," chân tay miệng"...chắc tương lai sẽ có những căn bệnh đại loại là :" mặt sần, môi bị mọng quá"," môi xăm hỏng", " vú lệch do độn silicon rởm", " lưỡi khó điều khiển", " đầu không mềm", " thiếu nước, thiếu lửa, thiếu i ốt" , " khô sớm ở U50"...vv.
  Cả một thời bệnh tật lên ngôi, nó càng trở thành bệnh dịch lớn khi mà ngay cả anh thứ trưởng y tế cũng sài bằng giả, lãnh đạo cấp cao chỉ chăm cái môi của mình cho tăng độ hơn hớn chứ bệnh thì còn phải dập lâu dài, phải trình kế hoạch, dự án, kinh phí và còn xem có được duyệt thoáng không đã.
  Ôi, Quê tôi bao giờ hết dịch, liệu Thát - Chơ có dập dịch được không ?

Dân Miến Điện được tự do công đoàn và đình công

Thân nhân tù nhân được ân xá chờ đón người nhà được tự do trước nhà tù Rangoon hôm 12/10/2011. Giờ đây người dân Miến Điện lại được nới lỏng thêm tự do lập công đoàn và đình công.
REUTERS/Soe Zeya TunThanh Phương
Hôm nay, 14/10/2011, các giới chức Miến Điện cho hãng tin AFP biết là đạo luật mới về công đoàn và đình công, được Quốc hội Miến Điện thông qua gần đây và được tổng thống Thein Sein phê chuẩn hôm thứ ba (11/10) vừa qua, đã bắt đầu có hiệu lực.


Đạo luật mới này xóa bỏ luật về công đoàn năm 1962, cho phép người dân Miến Điện kể từ nay được tự do thành lập các công đoàn và đình công, theo đúng pháp luật. Cụ thể, theo luật này, người lao động, ngoại trừ quân nhân và cảnh sát, được quyền thành lập công đoàn với tối thiểu là 30 thành viên, với danh xưng và logo riêng.

Họ cũng được quyền tổ chức đình công với điều kiện báo trước 14 ngày và nêu rõ số người tham gia. Tuy nhiên, những người làm việc trong các lĩnh vực trọng yếu như điện nước, y tế, viễn thông, cứu hỏa, thì không được phép đình công. Luật mới cũng không cho phép đóng cửa nơi làm việc.

Tuy chưa được coi là hoàn hảo, nhưng luật mới về công đoàn và đình công đã được phe đối lập và Liên hiệp quốc hoan nghênh. Phát ngôn viên Liên đoàn quốc gia vì dân chủ hôm nay cho rằng : « Chúng ta không thể nói là mọi thứ đều tốt trong luật mới, nhưng chúng ta phải hoan nghênh luật này ».

Tổ chức Lao động Quốc tế cũng lên tiếng khen ngợi luật mới về công đoàn và đình công của Miến Điện, xem đây là một « bước tiến quan trọng ». Tuy nhiên, theo ông Steven Marshall, trưởng đại diện của cơ quan này ở Miến Điện, trong một quốc gia mà những nhà bảo vệ quyền lợi người lao động thường bị vào tù, cần phải có thời gian để thay đổi trong luật đì vào thực tế. Hơn nữa, một số người chắc chắc là sẽ vẫn chưa dám đình công.

Dầu sao, đạo luật về tự do công đoàn và đình công tiếp nối nhiều cử chỉ khác, cho thấy chính phủ mới tại Miến Điện đang cố chứng tỏ thực tâm cải tổ dân chủ của họ. Gần đây nhất, hôm thứ tư vừa qua, chính quyền Miến Điện đã thả khoảng 200 tù chính trị, trong khuôn khổ đợt ân xá hàng ngàn phạm nhân.


Nguồn : RFI

12 tháng 10, 2011

Cơ quan cắm cọc và đặt dải phân cách có phạm luật ?

 Truyền thông rộ lên chuyện các cơ quan quản lý giao thông Hà nội cắm biển, phân làn đường ở 12 tuyến phố đã gây ra nhiều tại nạn cho người đi lại và cả nhân viên của họ.
 Cảnh các cột cắm đỏ trắng, có biển cấm đi ngược chiều bị đâm vô tội vạ, hình ảnh các lái xe máy bị ngã, nằm lăn lóc dưới đường, máu me nhễ nhại, cả nhân viên của  cơ quan điều hành giao thông cũng bị đâm vào - nghe như chuyện trên sao hỏa.
 Ông phó giám đốc giao thông công chính trả lời trên VTV tối qua cứ giơ tay, lắc đầu và đổ lỗi cho người đi lại là không có ý thức, không nhìn ngó nên ...đâm, ngã, tai nạn.  Ông này quả thực quan liêu và vô trách nhiệm, thậm chí vô cảm đến gần như đá sỏi.
 Khoan hãy nói đến cái hai mươi bốn tỷ dùng cho việc cắm chỗ này, chặn chỗ kia chưa ai thanh tra kiểm toán xem có đúng không, chỉ nói về vấn đề đơn giản : anh mang cái cọc ra đường cắm vào cái chỗ mà mọi người vẫn hôm qua đi làm chưa có, hôm nay bỗng dưng có. Anh phải làm như thế nào để không để xảy ra những tai nạn cho bao người như thế trong khi tắc đường và hỗn loạn vẫn y nguyên ?
 Thử hỏi anh : nếu anh mang quyển luật giao thông đường bộ ra đọc lại xem, nếu anh đang đi ở đường không có giải phân cách, trước khi vào làn đường có giải phân cách cứng ( cọc hoặc bê tông, lan can sắt...) thì phải có gắn biển gì để bà con biết ? không có lẽ  trong luật không bắt buộc phải có biển báo là đàng trước sắp có phân làn ? phải có đèn nháy vàng cách điểm anh cắm cọc và phân làn trong thời gian đầu để bà con đi lại biết không ?..vv và vv miễn là ai cũng được cảnh báo trước khi đi vào đoạn đường có phân làn,  bỗng dưng có ...cắm cọc.
Hãy bỏ xe hơi, xe máy để đi bộ như em !
 Vì thế, trước khi đổ lỗi cho bà con thì anh phải xem lại mình đã làm đúng chưa đã. Tôi sợ rằng chính anh nếu cho đi xe máy trên các đoạn mà quân anh cắm cọc, không cẩn thận anh cũng đâm như thường, khi đó anh mới nghĩ khác được.
 Việc làm cắm cọc, phân làn theo anh thì sẽ giải quyết được tắc và đưa ý thức bà con vào lề lối chứ ? Không đâu anh ạ, nếu anh nghĩ vậy thì duy ý trí lắm vì chỉ khi luật nghiêm minh với tất cả các loại xe, cả xe công và tư, cả các anh cũng phải cắm biển cho đúng luật đã ban hành, như thế mới hy vọng giải quyết được phần nào thôi.
 Còn để chấm dứt tắc đường trong Thủ đô thì chỉ có phương pháp khác, đó là cấm 80 % Dân hiện nay ở ...nội thành.
 Hy vong là anh biết đọc báo mạng để xem bà con la ó gì các anh, thiếu phản biện cho từng việc làm thì quỷ sẽ lấy mất trí khôn đó anh ạ.

11 tháng 10, 2011

Đường sắt trên cao tối ưu hay cầu cạn tối ưu hơn ?

 Báo chí đăng tin anh Thăng - vâng, anh Thăng bộ trưởng giao thông mới lên - vừa cho lệnh khởi công dự án tàu điện trên cao tuyến Hà Đông - Cát Linh trị giá hơn 552 triệu USD chỉ dài 13 km.
 Ảnh : VNexspress
 Tính nhẩm mỗi km chi mất khoảng hơn 42 triệu USD  ! tại thời điểm này chỉ tính 21500 VNĐ /1 USD nếu qui ra tiền ta thì vào khoảng ...dài quá thôi bà con tự lấy máy tính ra tính giùm.
 Ai có thông tin về dự án cầu cạn từ Pháp vân - Nội bài thì xem giúp, mỗi ki lo mét hết bao nhiêu USD, cho tôi và bà con biết xin cám ơn. Để làm gì ? vâng, để bà con rảnh rỗi lúc đang thất nghiệp tính xem hai con đường này nó có cái gì hay ? Nói theo kiểu đầu tư thì thế này : " cái nào tối ưu về kỹ thuật, tối ưu về kinh tế hơn ?"
  Chỉ riêng vấn đề cái gì chạy trên hai cái đường đó thì ai cũng tính được : cầu cạn thì xe nào cũng đi được, nó coi như một con đường bình thường, xe cộ đa dạng xuất xứ, các hãng các kiểu có thể dùng được ít nhất đến khi chúng ta tiến lên hiện đại hóa. Xe trâu, xe lam, công nông và xe đạp chỉ cho đi ở ngoại thành, thậm chí xe máy cũng sẽ không cho đi, hiện đại như bên Tàu rồi. Sang Quảng châu đi từ sân bay về phố có thấy cái xe máy nào đâu, hiện đại phải như thế chứ.
 Còn đường cho tàu điện đi thì hiện đại rồi, chỉ dành riêng cho mình nó đi, xe nào léng phéng thì chặn ba rie luôn. Hơn nữa, tàu điện chỉ mua của Tàu, tuốt tuột phần mềm phần cứng đều phụ thuộc vào bên ngoài. Chưa biết lấy gì đảm bảo chất lượng  và an toàn đây ?

Nếu sự cố lật tàu xảy ra thì cái gì cản nó khỏi rơi khỏi đường, lan can ? tường thành hay cọc thép đủ cứng ?Ảnh : SGTT
   Theo quan điểm của cá nhân thì tôi ủng hộ cái cầu cạn hơn là cái đường cho tàu điện, nhất là đường cầu cạn sẽ kích thích phát triển cho việc sản xuất, sử dụng xe buýt và các phương tiện công cộng trong nước làm ra hơn. Chưa nói là tàu điện và đường cho nó chỉ phục vụ mỗi việc chở khách, không phục vụ vận tải khác. Về kỹ thuật thi công lại đơn giản, các nhà thầu ta làm được hết, sản xuất trong nước và chi phí rất hiệu quả, tạo ra việc làm cho các nhà thầu và dân ta, tiền ngân khố không phải mất quatrung gian là chủ thầu nước ngoài.
 Nếu thử đem một đoàn tàu điện ra, lấy xe buýt xếp dài bằng nó và  thử nghiệm thì chắc chắn xe buýt hiệu quả hơn nhiều về tần xuất chở khách, xuất phát và dừng đơn giản nhất là khi xe buýt được chạy trên đường có ít xe máy hoặc không có xe máy.
 Tàu điện khởi động và dừng 12 ga như thế thì thời gian chắc chắn thua xe buýt, chưa nói là tiền mua tàu chắc chắn đắt gấp  ...n lần mua xe buýt sản xuất trong nước.
 Cứ càng tính chi tiết ra thì càng thấy vô lý không hiểu tại sao lại chọn tàu điện và phải làm đường dành riêng cho nó như thế, bảo vệ phương án tối ưu là đơn vị nào, ai phản biện ... ? không biết được.
 Để cuối cùng thì tàu điện đã được khởi công, cầu cạn Pháp vân cũng đang làm, cái nào hay hơn thì thời gian sẽ trả lời.
 Xe buýt Hà nội năm 2011.
Biết đâu tàu điện trên cao lại là dấu ấn của anh Thăng khóa này.Nhớ lại ngày xưa khi làm đường dây 500 KV thì Bác Kiệt đã tạo được dấu ấn đáng nhớ khi quyết tâm làm, khi một số ý kiến không đồng tình. Dù sao thì theo mình, tàu điện trên cao vẫn không phải là phương án lựa chọn tối ưu so với đường cầu cạn. Loại đường có thể dùng chung cho các phương tiện giao thông.

Quảng Ninh cho " hơn 30 văn nghệ sỹ đi sáng tác ở " nước ngoài" ! ''

 Kinh quá, trong khi cả nước đang oằn mình chống chọi với báo lũ, vỡ đê, lạm phát tăng giá, thất nghiệp tràn lan, đời sống Nhân dân cả nước đang vô cùng khốn khó thì :
HƠN 30 VĂN NGHỆ SỸ QUẢNG NINH ĐI SÁNG TÁC Ở NƯỚC NGOÀI



Lãnh đạo tỉnh Quảng ninh vừa tạo điều kiện và cấp kinh phí từ nguồn ngân sách cho Hội văn học, nghệ thuật của tỉnh tổ chức cho 32 văn nghệ sỹ đi thực tế sáng tác ở nước ngoài.


Theo Quyết định của Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng ninh: Đoàn văn nghệ sỹ đi thực tế sáng tác tai nước CHND Trung Hoa gồm 16 người. Trong thời gian 10 ngày, Đoàn đi thực tế tai Thủ đô Bắc kinh, thành phố Thượng hải và Hàng châu, Tô châu. Đoàn văn nghệ sỹ đi thực tế sáng tác tại nước CHDC nhân dân Lào gồm 16 người. Trong thời gian 7 ngày, Đoàn đi thực tế tại cố đô LuangPhrabang, và thủ đô Viên chăn.


Đây là lần đầu tiên tỉnh Quảng ninh tổ chức cho các Đoàn văn nghệ sỹ đi thực tế sáng tác ở nước ngoài. Theo Đề án " Xây dựng đội ngũ làm công tác văn học, nghệ thuật tỉnh Quảng ninh giai đoạn 2011-2015 định hướng đến năm 2020" thì hàng năm tỉnh Quảng ninh đều cử các Đoàn văn nghệ sỹ đi thực tế sáng tác ở nước ngoài nhằm mở rộng môi trường và tạo cảm hứng mới trong quá trình sáng tạo văn học, nghệ thuật.

LÊ TOÁN

 Nguồn " Phongdiep.net

 Bình thêm : chả biết sau mỗi lần đi như vậy về thì các ông bà nhà văn kia có báo cáo, có viết được gì  hay không ? hay lại giống như lớp 3 của con gái tôi : cả lớp tả cây hoa hồng do cô viết sẵn mẫu lên bảng, cháu nào chép giống thì điểm 10, cháu nào tự tả cây hoa theo cảm nhận từ cây hoa hồng ở nhà thì điểm 6 ?
 Thật chán ngán cho cái cách tiêu tiền cho văn học nghệ thuật của mấy anh Quảng Ninh. Còn cho đi cả Lào để viết văn thì tôi cũng xin kính nể các anh, sao không cho đi Libya hay Aicap để viết luôn ?
Sinh hoạt văn nghệ của Công ty Tinh Vân

10 tháng 10, 2011

Bố già rồi vẫn sinh nhật ?

Mừng Thăng Long 1001 năm tuổi, tiện thể cũng là sinh nhật U50, chạy qua Vân đình làm hai đôi vịt, một nướng một luộc để mời bà con hàng xóm.
 về đến đầu làng gặp ngay ông anh trưởng khu cũ đang mua mướp đắng, hỏi làm tiệc gì thì anh bảo : đang định ăn mừng ngày giải phóng Thủ đô. Ô thế thì bác sang nhà em luôn, có cái tiệc vịt rất to.
 Hóa ra bác ta đã làm sẵn con thỏ nuôi được. Mang nguyên một mâm sang. Rượu Minh Mạng đây, mời bà con.




Trẻ con gần 2 chục đứa, sắp vỡ cả nhà nhưng vui như đi biểu tình vậy.
Gớm, mâm các bà các cô cũng xôm ra trò, cô nào cũng hai con nên cứ phát ...xinh ra, toàn trên 60 ký cả. Anh em phát sốt, anh nào yếu bóng vía là cứ nhìn cái ngất liền.
( Mat dien , sorry)

8 tháng 10, 2011

Luật, lý ông mèo - tội thông dâm xử nặng hơn tội buôn thuốc phiện.

Sau khi cách mạng về đến Chiềng Công, bà Sùng Thị Ly được giải phóng khỏi cuộc đời nô lệ. Bà được các anh trai (cũng là cán bộ cách mạng) đưa đi học, sau này qua nhiều lần chuyển công tác. Tháng 11/1961, ‘nàng A Mỵ’ làm Thẩm phán ở Tòa án Nhân dân tỉnh cho đến khi nghỉ hưu. Những câu chuyện khi ngồi ghế thẩm phán của bà ly kì không kém chuyện nàng A Mỵ.


Nghiêm trọng nhất là tội ngủ với vợ bộ đội
Vấn đề gì trong công tác xét xử ngày xưa bà phải giải quyết nhiều nhất?
Là những án mà trong khi chồng đang đi chiến đấu thì ở nhà vợ thông gian, thông dâm, và những vụ án xảy ra xung quanh câu chuyện đó. Sự việc vỡ ra là đưa ra xử để làm gương cho tất cả. Những việc như vậy nhiều lắm, không kể hết được. Có một số vụ ghê gớm tôi nhớ mãi.
Một anh bộ đội đi trong Nam, khi đó chưa giải phóng miền Nam nên anh ta chưa về, ở nhà có một anh cũng là bộ đội biên phòng địa phương cặp kè với cô vợ của anh bộ đội kia, làm cô ấy có thai. Hắn ta sợ mất chính trị nên đã đưa cô ấy vào trong hang và đánh chết cô gái ở trong ấy. Hai đứa còn đâm nhau trong đấy, nó đâm cô ấy chết, cô ấy đâm hắn ta thì không chết. Cuối cùng tòa đã xử hắn tù chung thân.
Còn có vụ, cũng ở Mộc Châu, cô gái ấy có chồng có con rồi nhưng chồng cũng đi xa, cặp bồ với 1 anh, nhưng nỗi niềm giằng xé thế nào mà họ rủ nhau 2 người cùng đi chết.
Cô gái ngỏ ý với anh bồ này rằng: em chưa nói với bà, cũng chưa nói với con. Anh này không cho cô ấy nói, vì cho rằng nếu nói rồi thì sẽ không đi được nữa. Thế rồi tối hôm đó 2 người đưa nhau đi, anh này cầm theo khẩu súng đi phía trước. Anh này định bắn chết cô ấy, nhưng khi bị anh này dồn đuổi thì cô này bị ngã vào cái hố, anh ta lấy súng đâm cô ta đến 8 phát. Anh ta nghĩ cô ấy chết rồi, nhưng trời chưa cho chết, sáng hôm sau cô ta lại dậy đi báo, thế là anh kia đi tù.
Ngày ấy buôn bán thuốc phiện nhiều, nhưng tội thuốc phiện tội chưa nặng như bây giờ. Khoảng những năm 1960 đến trước khi giải phóng miền Nam, tội thuốc phiện nặng cũng chỉ đến 4 hay 5 năm tù thôi.
Tội thông gian, thông dâm, hãm hiếp bị xử nặng hơn tội thuốc phiện, có khi xử đến 12, 15, 18 năm tù. Hồi ấy, hầu như đàn ông con trai đi chiến đấu hết, chỉ có những người không đủ sức khỏe thì mới ở nhà, chỉ còn lại đàn bà con gái ở lại nhà cày bừa thôi. Thường thì người con trai đi thông dâm với vợ của người khác bị xử tội nặng hơn.
Vụ án nào khiến bà nhớ nhất?
Có một ông Điệp ở Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy cặp kè với một cô tên là Minh cũng ở Tuyên giáo Tỉnh ủy. Ông Đẹp cấm cô ấy đi lấy chồng. Cô ấy cũng đã phải đi nạo thai ở Hà Nội một lần rồi, ông Việt đăng ký nạo thai cho cô ấy, rồi ông Việt bảo là cô ấy bị người khác hãm hiếp.
Cô này chửa đến đứa thứ 2 thì uống thuốc sâu để muốn cho sẩy thai ra, nhưng cô ấy chết luôn. Chôn cô gái ấy được 6 tháng rồi thì người ta mới gói tất cả những thư từ của cô, trong đó có cả thư từ của anh Điệp và cô Minh gửi về cho bố mẹ cô Minh, thì họ mới biết thì ra là cô ta cặp với ông Điệp này, và ông Điệp đã đưa cô ấy đi phá một cái thai.
Thế là bố mẹ cô ấy kiện lên ban tuyên giáo Tỉnh ủy cho ông Điệp đi tù. Tôi nghiên cứu toàn bộ hồ sơ rồi, nhưng có một ông nói rằng "Mẹ mày không xử được vụ án này đâu. Ông Điệp là ông trẻ của cái nhà này, không nên xử".
Thế là tôi nghiên cứu xong rồi tôi cũng phải đưa cho người khác xử, ông ta bị 2 năm án treo. Xong hết 1 năm án treo và 1 năm thử thách. Ông ta bị mất chức bên Tỉnh ủy.
Bà Sùng Thị Ly
Nhà tôi đông khách hơn nhà già làng, trưởng bản
Công việc tư pháp ở vùng nhiều đồng bào thiểu số, dân trí không cao có khó khăn không? Người dân tộc hiểu về luật pháp như thế nào, khi bà làm việc với họ có những trở ngại nào lớn nhất?
Chúng tôi khi đó vừa đi học vừa đi ra công tác thôi. Chúng tôi đi học 1 tháng biết thủ tục về xử, rồi lại đi học 5 tháng, rồi cứ học mãi, nghiên cứu luật. Nếu những người không sâu xa, nhận thức không nhanh thì xử cũng không ra sao cả.
Có nhiều vụ họ đổ cho người này người kia kêu ma đến cắn nên họ mới bị đau, này khác.
Người Mèo có tục bắt vợ, cho nên có khi người con trai yêu và bắt người con gái, cô ấy phải đi lấy chồng nhưng bản thân cô ấy không có tình yêu thì khổ lắm.
Chồng chết thì vợ dù tài sản có nhiều, là do cả 2 vợ chồng làm ra, thì nếu đi lấy chồng khác cũng không được mang theo một thứ gì cả, không được mang con đi theo.
Cô em gái với tôi cũng thế, nhưng nó cũng hiểu biết. Cô ấy đi làm dâu, khi chồng chết thì cô ấy đã có 7 con trâu và 6 đứa con. Khi cô ấy đi tái giá cô ấy đã mang theo cả 7 con trâu và 6 đứa con. Từ đó người ta mới hiểu và thấy như thế là luật pháp.
Ngày xưa, người Thái có tục ở rể, phải ở rể 12 năm mới được về, có khi ở rể 6 tháng rồi vẫn phải về tay không, không được vợ.
Tôi vận động phải giải phóng  phụ nữ, khi đó tôi tuyên truyền luật pháp.
Đến khi người ta đã hiểu rồi, thì có một vụ như thế này: cô gái Mèo 18 tuổi tên là Cơ (tức là Trắng), người yêu nó yêu nhau được 2 hay 3 năm rồi, chuẩn bị lấy nhau. Nó bảo là: tôi biết là tối nay sẽ có người đến kéo tôi đi. Nếu anh đến kéo tôi đi thì tôi đi theo anh thì một mình anh kéo được tôi, nếu không chúng nó sẽ cướp tôi đi".
6 giờ sáng mẹ nó gọi "Cơ ơi, mày đi xem máng nước sao mà nước nó không về". Cơ đi xem máng nước, thì hóa ra là có 4 thanh niên đã tháo nước ra nên nước không về. Khi Cơ đến thì 4 thanh niên này ùa ra để kéo cô Cơ.
Thì ra có một thanh niên thích cô này mà cô này không yêu. Anh ta bèn lên kế hoạch để bắt cô ta về làm vợ. Kéo đến 9 giờ sáng mà cô này không chịu đi. Bố mẹ cô này cũng không biết để mà kéo cô ta lại. 4 thanh niên kia cũng không buông không tha.
Cô Cơ cũng thông minh, cô ấy bảo: ừ, chúng mày không tha tao thì tao đi theo chúng mày, tao về nhà chúng mày, nhưng 3 ngày nữa tao lại về rồi theo đến nhà bọn kia. 3 ngày sau người ta cho về thăm bố mẹ, thế là Cơ cùng với người yêu nó tìm đến chỗ tôi kiện nhà kia.
Tôi giải quyết. Tôi bảo rằng cô này yêu anh này thì phải cho lấy người yêu nó, chứ không cho bọn này vác. Bọn nó bảo: "Tại sao không được vác. Chúng tôi sẽ đánh chết 2 vợ chồng ấy". Tôi nói: "Chúng mày muốn chết à, chúng mày muốn đi tù à. Chúng mày đánh chết nó thì nó chết rồi, nhưng Nhà nước không để chúng mày yên đâu. Cho nên chúng mày im cái mồm đi. Không tán được người ta thì không được giết người ta đâu, giết người ta rồi Nhà nước sẽ giết chúng mày nữa đấy".
Thế là hết. Chuyện này cũng không cần mở phiên tòa. Nhà tôi hồi ấy, mỗi tối người Mèo từ bao nhiêu nơi có bao nhiêu việc tìm đến già làng trưởng bản rồi, cũng phải tìm đến tôi. Có khi người nhà tôi phải chịu khó nấu cơm cho họ ăn, còn tôi có khi phải tiếp khách đến 12 giờ đêm.
Bây giờ tục cướp vợ có còn tồn tại không và được giải quyết thế nào?
Bây giờ trên vùng cao họ tiến bộ lắm rồi, người dân hiểu biết hết rồi. Nếu cô gái yêu anh này, thì anh ấy kéo tay một tí, cô ấy trèo lên xe máy về làm vợ, tức là có tình yêu, chứ không phải tùy tiện bắt vợ mà được. Cô gái về nhà trai 3 ngày rồi thì nhà trai làm mâm cơm cúng Giàng về nhà gái, nói rằng con trai chúng tôi đã bắt được cô gái này về từ ngày nào ngày nào, rồi thì chúng tôi tổ chức cưới, rồi họ làm cơm mời xóm giềng.
Cũng có những trường hợp có những anh vẫn "cưỡng chế" nhưng cô ấy không đồng ý cô ấy chửi chứ, cô ấy đánh cho toạc cả gáy ra.

 Nguon : TVN

Trung Quốc lại dọa đánh Việt Nam !

 Nguyễn Trọng Vĩnh


1. Trước hết phải nói ngay rằng Trung Quốc không có quyền gì ở Biển Đông

Việt Nam có đầy đủ tư liệu lịch sử và pháp lý về 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Ngay cả một số bản đồ Trung Quốc vẽ trước đây cũng coi Hoàng Sa là của Việt Nam. 200 hải lý trên biển Đông là vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đúng theo công ước quốc tế về luật biển 1982 của L.H.Q còn Trung Quốc thì không đưa ra được cứ liệu lịch sử nào có giá trị đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Chỉ dựa vào cái “lưỡi bò” do chính quyền Tưởng Giới Thạch vẽ ra một cách phi pháp bị thế giới bác bỏ. Trung Quốc chỉ cậy thế nước lớn to mồm tuyên bố chủ quyền có tính chất ăn cướp đối với vùng biển và hải đảo của các nước Đông Nam Á trong đó có Việt Nam. Chính vì thế mà Trung Quốc rất sợ quốc tế hóa và đàm phán đa phương vì Trung Quốc sẽ không có lý lẽ gì để nói, một mực đòi đàm phán song phương để dễ bề ăn hiếp hoặc mua chuộc đối phương, Trung Quốc không có quyền gì ở Biển Đông thế mà những chuyên gia của Trung Quốc cũng như Long Tao lại nói ngược là Việt Nam, Philipin, Malaysia... “xâm chiếm” đảo của Trung Quốc. Kẻ cướp hung khí đầy mình xông vào nhà người ta ăn cướp lại đổ cho chủ nhà là cướp của!

2. Nhà cầm cuyền Trung Quốc thường xoen xoét nói hữu nghị với Việt Nam nhưng luôn đánh và uy hiếp Việt Nam, gần đây lại dọa đánh Việt Nam nữa

Đã có biết bao lời “hữu nghị”, “nghĩa tình” do các nhà cầm quyền Trung Quốc nêu ra: nào “cùng chung lợi ích”, “môi hở răng lạnh”, nào là phương châm “16 chữ”, tinh thần “4 tốt”, nào là “tinh thần đồng chí anh em”, v.v. Nhưng thực tế diễn biến từ trước đến nay như thế nào: năm 1974, Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam lúc đó do Chính phủ Việt Nam cộng hòa quản lý và đóng giữ; Năm 1979, Trung Quốc huy động hàng chục vạn quân bắn giết nhân dân và tàn phá các tỉnh biên giới của Việt Nam mà Đặng Tiểu Bình gọi là “dạy cho Việt Nam một bài học” (chính cuộc bắn giết và tàn phá này đã xóa hết món nợ Trung Quốc giúp Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến trước đây); 1984, Trung Quốc bắn giết hàng trăm binh sĩ của Việt Nam để chiếm cao điểm 1509 nằm trong huyện Vị Xuyên thuộc tỉnh Hà Giang của Việt Nam; Năm 1988 đánh đắm tàu tiếp tế, giết hại 64 binh sĩ Việt Nam ở rường Sa; Từ sau khi lập lại quan hệ bình thường, biết bao nhiêu lần tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá, bắn giết ngư dân Việt Nam, bắt tàu cá của ngư dân hoạt động trong vùng biển của mình, tịch thu ngư cụ, tài sản, đòi tiền chuộc, tàu “hải giám” Trung Quốc xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, cấm, đuổi ngư dân Việt Nam đánh cá, triệt đường làm ăn sinh sống của họ, cắt cáp tầu Bình Minh 2, phá cáp tàu Viking II, phá các cuộc liên doanh thăm dò dầu khí trong vùng biển và thềm lục địa của Việt Nam.
Báo Trung Quốc thường xuyên lăng mạ nói nào là bọn Việt Nam “vong ân bội nghĩa”, nào là “bọn tiểu nhân, ty tiện Việt Nam”, “Bọn lang sói Việt Nam”, v.v.
Ngày 17/6/2011, một tờ báo Trung Quốc vu cáo “Việt Nam khiêu khích Trung Quốc” , “Chiếm đóng đảo nhiều hơn”, “Bắt buộc” Việt Nam trả lại những đảo đã xâm chiếm, nếu không chịu thì sẽ tấn công xua đuổi, kẻ nào dám phản kháng sẽ “kiên quyết diệt trừ”... “Nếu Việt Nam làm đầu têu thì phải đánh cho chúng không kịp trở tay. Hãy giết hết bọn giặc Việt Nam để làm vật tế cờ cho trận chiến Nam Sa” (Báo điện tử Trung Quốc binh khí đại toàn). Gần đây nhất, tờ Thời báo Hoàn cầu, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, đăng bài kêu gọi đánh Việt Nam và Philippin... trong đó có những đoạn: “Việt Nam “xâm phạm” đảo Nam Sa (Trường Sa) của Trung Quốc và đòi hỏi chủ quyền với đảo Tây Sa (Hoàng Sa), đã đến lúc sử dụng vũ lực ở biển Đông”...; “Biển Đông là nơi tốt nhất để tiến hành chiến tranh”...; “dạy cho Việt Nam và Philipin bài học đạo đức bằng vũ lực”...; “Cuộc chiến nên tập trung tấn công vào Philipin và Việt Nam, là 2 nước gây rối nhất để đạt được hiệu quả “giết những con gà để dọa bầy khỉ”.
Đấy, “hữu nghị” của Trung Quốc đối với Việt Nam là như thế đấy! Chỉ có những ai khờ khạo mới tin những lời đường mật, lừa bịp, đạo đức giả của những người nắm quyền ở Trung Quốc thôi.
3. Chưa phải là thời cơ để Trung Quốc gây chiến tranh đánh Việt Nam và Philipin

Lâu nay cũng như trong sách trắng Trung Quốc thường nêu “Trỗi dậy hòa bình”, “nước lớn có trách nhiệm”, v.v. Nay nếu Trung Quốc gây chiến tranh với Việt Nam và Philipin thì cái “mặt nạ hòa bình” sẽ rơi xuống trước mặt thế giới, bộ mặt đạo đức giả phơi ra. Trung Quốc thường nói: “Trung Quốc mạnh lên nhưng “không xưng bá” nhưng làm sao giấu được trên thực tế chủ nghĩa bành trướng, bá quyền diễn ra khắp nơi. Trong điều kiện toàn cầu hóa, vì lợi ích kinh tế, các nước phải làm ăn hoặc hợp tác với Trung Quốc, một thị trường hơn 1 tỷ dân, nhưng trong thâm tâm họ đều không ưa gì tư tưởng bá quyền của Trung Quốc, đều cảnh giác với “mối đe dọa từ Trung Quốc”, đều cảnh giác cao độ với “chủ nghĩa bành trướng Đại Hán”. Hơn nữa Trung Quốc hiện đương cô lập trước thế bao vây từ Hàn Quốc, Nhật Bản, qua Đài Loan xuống Đông Nam Á, Australia, sắp móc qua cả Ấn Độ.
Trên một số tờ báo Hồng Kông gần đây như Đại công báo, Văn hối, Đông phương nguyệt san, phòng vệ Hán Hòa dẫn lời của “các chuyên gia quân sự Trung Quốc cho rằng còn nhiều “rào cản” đối với Trung Quốc: rào cản chính trị, rào cản quân sự, rào cản địa lý, rào cản chiến thuật... nếu Trung Quốc áp dụng hành động quân sự tại biển Đông, cái giá phải trả sẽ rất đắt”.
Nội tình Trung Quốc hiện tại còn có biết bao nhiêu vấn đề: Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông vẫn tiềm ẩn yếu tố bất ổn, hàng vạn cuộc biểu tình đã xảy ra ở các tỉnh Tây Bắc Trung Quốc, không khí bất mãn xã hội bao trùm nhiều nơi. Cứ có việc gì xảy ra đụng đến người dân là hàng ngàn người tụ tập ngay lập tức phản đối các nhà chức trách, các cuộc đánh bom cơ quan hành chính cũng từng xảy ra.
Trong bối cảnh quốc tế và nội tình Trung Quốc như hiện nay, nếu giới cầm quyền Trung Quốc gây chiến tranh thì không biết điều gì sẽ xảy ra?
4. Hoàn cầu thời báo dọa đánh, chỉ người nhát gan mới sợ, nhân dân Việt Nam không sợ
Là nước nhỏ, từ trước đến nay Việt Nam chưa hề khiêu khích nước lớn Trung Quốc. Việt Nam cũng không muốn đối đầu quân sự với Trung Quốc. Nếu Trung Quốc cậy mạnh đánh Việt Nam thì toàn dân Việt Nam đoàn kết một lòng kiên quyết đánh trả. Biết rằng hải quân Trung Quốc mạnh hơn hải quân Việt Nam, vũ khí, phương tiện hiện đại Trung Quốc hơn Việt Nam nhưng ưu thế về lực lượng và vũ khí phương tiện không nhất định thắng. Thời thực dân Pháp trở lại xâm lược Việt Nam, Pháp có đủ tàu chiến, máy bay, xe tăng, Việt Nam thì không hề có những thứ đó. Cuối cùng Pháp đã thất bại. Thời kháng chiến chống Mỹ, tuy Việt Nam cũng có xe tăng, máy bay, tên lửa, pháo phòng không, pháo mặt đất, v.v. nhưng so với Mỹ thì Mỹ có ưu thế gấp nhiều lần về số lượng và chất lượng vũ khí phương tiện hiện đại, cuối cùng Mỹ cũng chịu thất bại mà rút quân. Kết quả của chiến tranh không chỉ phụ thuộc vào vũ khí mà còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, cả 3 điều này hiện tại Trung Quốc không có. Thắng, bại còn tùy thuộc vào chiến lược, chiến thuật, tùy thuộc ý chí bất khuất kiên cường của quân, dân và tính thần dũng cảm và sáng tạo của chỉ huy, tài thao lược của tướng lĩnh. Những điều này Việt Nam đã chứng minh từ xa xưa đến cận đại. Việt Nam đã có truyền thống và kinh nghiệm “lấy ít địch nhiều”, “lấy nhỏ thắng lớn”, lấy “chính nghĩa thắng hung tàn”. Ai dọa Việt Nam cũng không sợ !
N. T. V.

 Tác giả gửi cho Boxitvn.

 Nguồn : Boxitvn  Blog

Xem Tổng thống nói chuyện với học sinh mà thương con mình.

Barack Obama
28-09-2011

 Tổng thống Obama đang nói chuyện với học sinh. Ảnh : Lê Dũng - chụp từ màn hình.
Thưa Tổng thống Mỹ, con gái tui còn đang phải đi dưới nắng hè bỏng rát để phản đối anh bạn láng giềng Tàu khựa xâm lược, chưa được yên thân để học bài đâu. Ảnh : Lê Dũng
( Mời coi Clip rõ nét bên nhà Basam)
Xin cám ơn. (Vỗ tay). Xin cám ơn rất nhiều. Xin mời các vị an tọa. Xin cám ơn chủ tịch (ý nói cô Donae, có lẽ là chủ tịch hội học sinh -ND), đây là bài giới thiệu rất hay. (Cười). Chúng ta rất tự hào về Donae vì cô đã có một bài giới thiệu rất hay về trường học này.
Ngoài ra, tôi muốn cám ơn bà hiệu trưởng nổi tiếng của các cháu, bà đã làm việc ở đây 20 năm – ban đầu là cô giáo và bây giờ là một hiệu trưởng nổi tiếng – đấy là bà Anita Berger. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chúc mừng bà. (Vỗ tay). Tôi cũng muốn cám ơn ông Gray, thị trưởng Washington, D.C. cũng có mặt ở đây. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chào mừng ông. (Vỗ tay). Và tôi muốn được cám ơn người sẽ đi vào lịch sử như là một trong những vị bộ trưởng giáo dục tuyệt vời nhất của chúng ta, đấy là ông Arne Duncan, cũng có mặt ở đây. (Vỗ tay).
Tôi rất vui mừng được có mặt tại trường phổ thông trung học Benjamin Banneker, một trong những trường phổ thông trung học tốt nhất, không chỉ của Washington D.C mà còn trên phạm vi toàn quốc nữa. Học sinh cũng đến từ mọi miền đất nước. Vì vậy mà tôi muốn chúc mừng tất cả các cháu nhân dịp năm học mới mặc dù tôi biết rằng nhiều cháu đã tựu trường một thời gian rồi. Tôi biết rằng ở Banneker các cháu đã tựu trường được vài tuần rồi. Bởi vậy mọi thứ đều dần dần ổn định, giống như tất cả những người bạn cùng trang lứa với các cháu trên tất cả các địa phương trong nước. Kì thể thao mùa thu đã được khởi động. Những buổi biểu diễn âm nhạc và diễu hành cũng sắp bắt đầu, tôi tin là như thế. Những bài kiểm tra và những dự án lớn đầu tiên cũng có thể sẽ diễn ra trong nay mai.
Tôi biết rằng các cháu còn có nhiều hoạt động ở bên ngoài trường học. Bạn bè của các cháu có thể cũng thay đổi ít nhiều. Những vấn đề trước đây thường bị bó hẹp trong những sảnh đường hoặc phòng thay đồ tập thể thao hiện đang tìm đường vào Facebook và Twitter. (Cười). Một số gia đình của các cháu chắc cũng cảm thấy sự khó khăn của nền kinh tế. Nhiều cháu cũng đã biết, chúng ta đang phải trải qua một trong những giai đoạn kinh tế khó khăn nhất trong cuộc đời của chúng ta – trong cuộc đời của tôi. Các cháu đang còn trẻ. Và kết quả là các cháu có thể phải làm thêm sau giờ học để giúp đỡ gia đình hoặc có thể phải trông em khi bố hoặc mẹ các cháu đi làm thêm.
Nghĩa là các cháu có nhiều việc phải làm. Các cháu trưởng thành nhanh hơn và tương tác với một thế giới rộng lớn hơn theo cách mà các thế hệ những người có tuổi như tôi, thành thật mà nói, đã không phải làm. Bởi vậy, ngày hôm nay, tôi không muốn sắm vai một người trưởng thành đứng lên và rao giảng như thể các cháu chỉ là trẻ con – bởi vì các cháu không còn là trẻ con nữa. Các cháu là tương lai của đất nước này. Các cháu là những nhà lãnh đạo trẻ. Và đất nước của chúng ta thụt lùi hay tiến lên phụ thuộc một phần lớn vào các cháu. Vì vậy tôi muốn nói với các cháu một chút về trách nhiệm đó.
Rõ ràng là trách nhiệm đó bắt đầu bằng việc trở thành học trò giỏi nhất theo khả năng của các cháu. Điều đó không có nghĩa là các cháu phải có điểm số cao nhất trong mọi bài tập. Điều đó không có nghĩa là lúc nào chúng cháu cũng là học sinh suất sắc (dịch thoát ý thuật ngữ straight A’s – ND), dù đó không phải là một mục đích tồi. Điều đó có nghĩa là các cháu phải cố gắng. Các cháu phải quyết tâm và kiên nhẫn. Điều đó có nghĩa là các cháu phải làm việc chăm chỉ như thể các cháu biết phải làm việc như thế nào. Và điều đó có nghĩa là đôi  khi các cháu phải liều lĩnh. Các cháu không nên né tránh những môn học mà các cháu thấy khó vì sợ rằng không thể giành được điểm tốt, nếu đó là môn học mà các cháu nghĩ là sẽ cần đối với việc chuẩn bị cho tương lai của các cháu. Các cháu phải biết ngạc nhiên. Phải biết chất vấn. Phải khám phá. Và đôi khi các cháu phải vượt ra ngoài các khuôn sáo cũ.
Đấy chính là mục đích của trường học: khám phá những niềm đam mê mới, học những kĩ năng mới, sử dụng thời gian quý giá này để chuẩn bị cho bản thân và rèn luyện những kĩ năng mà các cháu cần để theo đuổi sự nghiệp mà các cháu thích. Và đó là lí do tại sao khi còn là một học sinh các cháu có thể thăm dò những khả năng rất khác nhau. Giờ này các cháu có thể trở thành một họa sĩ; giờ sau, cháu là một nhà văn; giờ sau nữa, là một nhà khoa học, một nhà sử học hay một người thợ mộc. Đây là khoảng thời gian để các cháu  tìm kiếm những mối quan tâm mới và kiểm tra những ý tưởng mới. Và càng tìm kiếm nhiều các cháu càng sớm tìm ra những điều làm cho các cháu trở nên sống động, những điều làm các cháu đứng ngồi không yên, làm các cháu phấn khích – tìm ra nghề nghiệp mà cháu muốn theo đuổi.
Bây giờ, nếu các cháu hứa không nói với ai thì tôi sẽ kể cho các cháu nghe một bí mật: khi còn học phổ thông, cũng như trung học, không phải lúc nào tôi cũng là học sinh giỏi nhất theo khả năng của mình. Không phải môn nào tôi cũng thích. Không phải lúc nào tôi cũng chú tâm vào học hành như đáng lẽ phải thế. Tôi nhớ khi tôi học lớp tám, tôi phải học một môn gọi là đức dục. Đức dục là về những điều đúng sai, nhưng nếu các cháu hỏi tôi lúc học lớp 8 tôi thích môn gì thì tôi sẽ trả lời là bóng rổ. Tôi không nghĩ đức dục lại nằm trong danh mục những môn học yêu thích của tôi.
Nhưng đây mới là điều thú vị. Sau đó, lúc nào tôi cũng nhớ cái môn đức dục này. Tôi vẫn nhớ cách nó khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi vẫn nhớ khi bị hỏi những câu đại loại như: Trong cuộc sống, cái gì là quan trọng? Hoặc như thế nào là coi trọng nhân phẩm và tôn trọng người khác? Sống trong một quốc gia đa sắc tộc – nơi không phải ai cũng trông giống như các cháu, suy nghĩ giống các cháu hoặc xuất thân từ những vùng lân cận với các cháu – nghĩa là thế nào? Chúng ta tìm cách sống chung với mọi người như thế nào?
Mỗi một câu hỏi như thế lại dẫn tới những câu hỏi mới. Và không phải lúc nào tôi cũng trả lời đúng, nhưng những cuộc thảo luận và quá trình khám phá đó là những gì còn lại mãi. Hôm nay tôi vẫn còn nhớ những chuyện đó. Mỗi ngày tôi đều nghĩ về những vấn đề đó khi tôi tìm cách lãnh đạo đất nước này. Tôi vẫn hỏi những câu hỏi tương tự về việc chúng ta, một quốc gia đa sắc tộc, phải chung sống với nhau như thế nào để giành lấy những điều chúng ta cần phải giành? Làm thế nào để bảo đảm rằng mỗi người đều được đối xử với sự tôn trọng và nhân phẩm? Chúng ta phải có những trách nhiệm gì đối với những người kém may mắn hơn chúng ta? Làm sao để tất cả đồng bào của chúng ta đều là con em một nhà của nước Mĩ?
Đó là tất cả những câu hỏi bắt nguồn từ môn học hồi lớp tám đó của tôi. Và xin nói một điều như thế này: ngay cả tới bây giờ, không phải lúc nào tôi cũng biết được những câu trả lời cho tất cả những câu hỏi đó. Nhưng, nếu lúc đó tôi bỏ môn học nghe có vẻ chán ngắt này thì chắc hẳn là tôi đã bỏ lỡ một điều gì đó, đã lỡ chính cái điều không chỉ đã làm tôi vui mà còn rất có ích trong phần còn lại của cuộc đời mình.
Vì vậy, trách nhiệm của các cháu là phải thử. Chấp nhận rủi ro. Thử nghiệm những điều mới mẻ. Làm việc chăm chỉ. Đừng thất vọng nếu các cháu không giỏi ngay lập tức. Các cháu không thể giỏi mọi thứ ngay lập tức được. Đó chính là lí do tại sao cháu phải đi học. Tuy nhiên, vấn đề là các cháu cần tiếp tục mở rộng những chân trời và ý thức được khả năng của mình. Đây chính là lúc các cháu làm điều đó. Hơn nữa, đấy cũng chính là những điều khiến trường học thêm thú vị.Trong tương lai, điều đó sẽ trở thành những phẩm chất giúp các cháu thành công, và đồng thời, cũng là những phẩm chất sẽ đưa các cháu tới việc phát minh ra một thiết bị làm cho iPad trông chẳng khác gì một phiến đá. Hoặc nó sẽ giúp các cháu tìm ra cách thức sử dụng nắng và gió để cung cấp năng lượng cho thành phố và đem đến cho chúng ta những nguồn năng lượng mới, ít ô nhiễm hơn. Hoặc các cháu sẽ viết cuốn tiểu thuyết vĩ đại tiếp theo của nước Mĩ.Để làm hầu như bất kì việc gì trong số những công việc tôi vừa nói, các cháu không chỉ cần học hết phổ thông – và tôi biết là tôi có lí, tôi đang đứng cạnh bà hiệu trưởng Berger ở đây  – các cháu không chỉ phải học hết phổ thông mà còn phải tiếp tục học lên cao nữa, sau khi rời khỏi ngôi trường này. Các cháu không chỉ phải tốt nghiệp, mà các cháu phải tiếp tục học sau khi đã ra trường.
Và với nhiều người trong số các cháu, điều đó có nghĩa là học bốn năm đại học. Tôi vừa nói chuyện với Donae, cô ấy muốn trở thành kiến trúc sư. Hiện tại, cô đang thực tập tại một công ty kiến trúc, và cô đã chấm được trường cô sẽ theo học rồi. Đối với một vài người khác, đó có thể là một trường cao đẳng cộng đồng, một chứng chỉ nghề hoặc một khóa đào tạo. Nhưng vấn đề là hơn 60 % công việc trong thập kỉ tới sẽ đòi hỏi nhiều hơn là bằng tốt nghiệp phổ thông – hơn 60 %. Đó chính là thế giới mà các cháu sắp bước chân vào.
Vì vậy, tôi muốn tất cả các cháu sẽ đặt ra mục tiêu cho mình là tiếp tục học tập sau khi đã ra trường. Và nếu điều đó đối với các cháu có nghĩa là trường đại học, thì vào trường thôi cũng chưa đủ. Các cháu còn phải tốt nghiệp. Một trong những thử thách lớn nhất mà chúng ta gặp lúc này là có quá nhiều thanh niên ghi danh vào các trường đại học nhưng cuối cùng lại không tốt nghiệp và hệ quả là đất nước của chúng ta, đất nước đã từng có tỉ lệ những thanh niên có bằng đại học cao nhất thế giới, hiện tại đang tụt xuống vị trí thứ 16. Tôi không thích vị trí số 16. Tôi thích là số một. Nhưng thế cũng chưa đủ. Chúng ta phải làm sao để đảm bảo rằng thế hệ của các cháu sẽ đưa đất nước này trở lại vị trí đứng đầu về số lượng những người tốt nghiệp đại học, tính theo đầu người, so với bất kì nước nào khác trên trái đất này.
Nếu chúng ta làm được điều đó, các cháu sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Và nước Mĩ cũng vậy. Chúng ta có thể đảm bảo rằng những phát minh mới nhất và những đột phá mới nhất sẽ diễn ra ở đây, ở nước Mĩ này. Điều đó cũng có nghĩa là công việc tốt hơn, cuộc sống đầy đủ hơn và nhiều cơ hội hơn, không chỉ cho các cháu, mà còn cho con cháu của các cháu nữa.
Bởi vậy tôi không muốn ai đó đang nghe ở đây ngày hôm nay nghĩ rằng tốt  nghiệp phổ  thông là các cháu đã hoàn thành trách nhiệm rồi. Các cháu vẫn chưa hoàn thành. Trên thực tế, những điều đang diễn ra trong nền kinh tế ngày hôm nay đòi hỏi chúng ta phải học tập suốt đời. Các cháu phải tiếp tục nâng cao những kĩ năng và tìm ra những cách làm việc mới. Kể cả khi các cháu không vào được đại học, kể cả khi các cháu không được học bốn năm trong trường đại học, các cháu vẫn sẽ phải nỗ lực học tập sau khi rời trường phổ thông. Các cháu sẽ phải bắt đầu kì vọng những điều lớn lao từ chính bản thân ngay từ bây giờ.
Tôi biết rằng điều này có thể làm các cháu sợ. Một vài người trong số các cháu băn khoăn làm sao các cháu có thể trả nổi tiền học phí đại học, hoặc vẫn chưa biết các cháu muốn làm gì với chính cuộc đời của mình. Không sao hết. Không ai nghĩ rằng tại thời điểm này các cháu đã có kế hoạch cho toàn bộ cuộc đời mình. Và chúng tôi không nghĩ rằng các cháu phải làm việc đó một mình. Trước hết, các cháu có những ông bố bà mẹ tuyệt vời, họ là những người yêu thương các cháu vô cùng và muốn các cháu có nhiều cơ hội hơn họ – nhân tiện, điều đó có nghĩa là đừng khiến họ phiền lòng khi họ yêu cầu các cháu ngừng chơi game, tắt tivi và làm bài tập về nhà. Các cháu cần phải lắng nghe họ. Tôi nói điều này từ kinh nghiệm của chính mình, bởi vì đó cũng là những điều tôi thường nói với Malia và Sasha (hai cô con gái của tổng thống Obama -ND). Đừng nổi cáu vì điều đó, tất cả chúng tôi đều suy nghĩ về tương lai của các cháu.
Các cháu còn có đồng bào trên khắp đất nước này – trong có có tôi và Arne, cũng như mọi người ở mọi cấp của chính phủ – những người đang làm việc vì các cháu. Chúng tôi đang tiến hành từng bước trong khả năng của mình để bảo đảm rằng các cháu được hưởng một hệ thống giáo dục xứng đáng với tiềm năng của các cháu. Chúng tôi đang làm việc để bảo đảm rằng các cháu sẽ có những trường đại học hiện đại nhất với những phương tiện học tập tiên tiến nhất. Chúng tôi bảo đảm rằng các cháu có đủ sức thanh toán và có thể theo học được trong những trường cao đẳng và đại học trên đất nước này.  Chúng tôi đang làm việc để có được những lớp học tốt nhất – giáo viên cũng tốt nhất, để họ có thể giúp các cháu chuẩn bị cho việc học ở đại học và một nghề nghiệp trong tương lai.
Nhân đây, xin được nói đôi điều về giáo viên. Ngày nay, giáo viên là những người phải lao động vất vả hơn bất kì ai. (Vỗ tay). Dù các cháu đi đến một trường học lớn hay nhỏ, dù các cháu theo học một trường công hay trường tư – thày, cô giáo của các cháu đều không có ngày nghỉ cuối tuần; họ thường dậy từ sáng sớm, suốt ngày phải lên lớp và tham gia các hoạt động ngoại khóa. Và sau đó, họ trở về nhà, ăn tối, rồi tiếp tục làm việc cho tới khuya, chấm bài cho các cháu, chữa cú pháp cho các cháu và kiểm tra xem các cháu đã tìm ra công thức đại số chính xác hay chưa.
Và họ không làm việc đó vì một chức vụ cao sang nào đó. Họ không, chắc chắn họ không làm việc đó vì đồng lương cao. Họ làm vì các cháu. Họ làm bởi vì không gì làm họ hài lòng hơn là nhìn thấy các cháu học tập. Họ sống vì những khoảnh khắc khi các cháu thành công; khi các cháu làm họ ngạc nhiên bằng trí tuệ hoặc bằng vốn từ vựng của mình, hoặc khi họ nhìn thấy con người tương lai của các cháu. Họ tự hào vì các cháu. Và họ nói, tôi đã từng làm việc để chàng trai hay cô gái tuyệt vời này có được thành công. Họ tin rằng các cháu sẽ trở thành những công dân và những nhà lãnh đạo sẽ dẫn dắt đất nước này đi tới tương lai. Họ biết rằng các cháu là tương lai của tất cả chúng ta. Vì vậy mà các thày cô giáo của các cháu đang truyền đạt cho các cháu tất cả những hiểu biết của họ, và họ không hề đơn độc.
Nhưng, tôi muốn nhấn mạnh điều này: Với tất cả những thách thức mà đất nước chúng ta đang gặp hiện nay, chúng tôi không chỉ cần các cháu cho tương lai, chúng tôi thực sự cần các cháu ngay lúc này. Nước Mĩ cần lòng đam mê và ý tưởng của tuổi trẻ. Chúng tôi cần lòng nhiệt tình của các cháu ngay từ bây giờ. Tôi biết là các cháu đáp ứng được vì tôi đã nhìn thấy nó. Không có gì làm tôi hứng thú hơn là biết rằng thanh niên trên khắp đất nước này đang tạo ra dấu ấn riêng của họ. Họ không chờ đợi. Họ đang tạo ra sự khác biệt ngay từ bây giờ.
Đó là những học sinh như Will Kim ở Fremont, California, người đã thành lập một tổ chức phi lợi nhuận để cung cấp những khoản vay cho sinh viên từ những trường dành cho học sinh nghèo, nhưng muốn khởi sự việc làm ăn riêng của mình. Hãy cùng suy nghĩ về điều này. Cậu ấy đã cho những học sinh khác vay. Cậu ấy đã xây dựng một tổ chức phi lợi nhuận. Cậu ấy kiếm tiền để làm công việc mà cậu ấy yêu thích – thông qua những giải đấu bóng ném và trò chơi cướp cờ. Cậu ấy là người sáng tạo. Cậu đã thực hiện một sáng kiến. Và bây giờ cậu ấy đang giúp đỡ những thanh niên khác để họ có thể theo học những gì họ cần.
Một thanh niên khác là Jake Bernstein, 17 tuổi, xuất thân trong một gia đình quân nhân ở St. Louis, đã cùng với chị gái tạo ra một trang web giúp thanh niên cơ hội phục vụ cộng đồng. Và họ đã tổ chức những hội chợ tình nguyện và thiết lập một sơ sở dữ liệu trực tuyến, giúp đỡ hàng ngàn gia đình tìm kiếm những cơ hội trở thành tình nguyện viên, từ việc sửa sang những con đường mòn cho tới việc phục vụ tại những bệnh viện địa phương.
Và năm ngoái tôi đã gặp một cô gái trẻ tên là Amy Chyao đến từ Richardson, Texas. Cô ấy 16 tuổi, cùng tuổi với một số cháu ở đây. Trong suốt mùa hè, tôi nghĩ vì có người trong gia đình cô ấy đã mắc bệnh nên cô đã quyết định sẽ quan tâm tới việc nghiên cứu về bệnh ung thư. Nhưng Amy Chyao lại chưa học hóa học nên cô ấy đã tự học môn này trong suốt mùa hè. Sau đó, cô đã áp dụng những điều đã học được và khám phá ra một quá trình mang tính đột phá là sử dụng ánh sáng để tiêu diệt các tế bào ung thư. Mười sáu tuổi. Không thể tin được. Một số bác sĩ và nhà nghiên cứu đã tiếp xúc với cô sấy, họ muốn làm việc cùng với cô để giúp cô khai thác khám phá này.
Điều này chứng tỏ rằng các cháu không cần phải chờ đợi, có thể tạo ra khác biệt ngay từ bây giờ. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là học cho giỏi. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là phải bảo đảm rằng các cháu đang chuẩn bị cho đại học và nghề nghiệp của chính các cháu. Nhưng các cháu có thể bắt đầu tạo ra dấu ấn của mình ngay từ bây giờ. Nhiều khi thanh niên lại có những ý tưởng hay hơn là những người có tuổi chúng tôi. Chúng tôi cần các cháu thể hiện những ý tưởng đó, cả bên trong lẫn bên ngoài lớp học.
Khi tôi gặp gỡ những thanh niên như các cháu, khi tôi ngồi nói chuyện với Donae, tôi không nghi ngờ gì rằng những ngày tốt đẹp nhất của nước Mĩ vẫn đang ở phía trước, vì tôi biết tiềm năng của các cháu. Chẳng bao lâu nữa các cháu sẽ trở thành những người đứng đầu các doanh nghiệp và các nhà lãnh đạo chính phủ của chúng ta. Các cháu sẽ trở thành những người đảm bảo rằng thế hệ tiếp theo sẽ nhận được những điều họ cần để thành công. Các cháu sẽ trở thành những người làm nên các trang sử mới. Và tất cả đều được bắt đầu ngay bây giờ – bắt đầu ngay trong năm nay.
Cho nên tôi muốn tất cả các cháu, những người đang nghe, cũng như tất cả những người đang có mặt ở Banneker, tôi muốn các cháu làm được nhiều việc nhất trong năm học mới này. Tôi muốn các cháu nghĩ về thời gian này như là khoảng thời gian mà trong đó cháu tiếp nhận thông tin và kĩ năng, các cháu thử nghiệm những điều mới mẻ, các cháu thực hành và ao ước – tất cả những điều mà các cháu sẽ cần để làm nên những điều vĩ đại sau khi các cháu ra trường.
Đất nước của các cháu phụ thuộc vào chính các cháu. Vì vậy hãy ngẩng cao đầu lên. Chúc các cháu có một năm học tuyệt vời. Xin cùng bắt tay làm việc.
Xin cảm ơn các cháu. Xin Chúa phù hộ cho các cháu, xin Chúa phù hộ cho nước Mĩ. (Vỗ tay).
Phạm Nguyên Trường dịch.

 Nguồn : Basam.wordpress.com