11 tháng 11, 2011

Không giờ rồi...

    Trả lời cả trăm cuộc điện thoại từ trưa đến giờ khiến máy hết cả pin. Vừa trả lời, vừa dọn dẹp cái bếp để mai nấu bữa đầu tiên của đời " gà trống nuôi con" vốn chỉ biết sơ qua tiểu thuyết.
    Hôm nay lâu lắm mới về trước 5 pm để đưa con gái đi học thêm ngoại ngữ ở Văn quán, xong chạy về Pico mua được cái nồi cơm điện, mấy cô bán hàng bảo : sao mua nồi cơm mà không mang chị đi ? chả nhẽ bảo anh chưa vợ thì đúng là dân lừa vì mặt nhàu như tờ báo Nhân dân để lâu, mà nói vợ bỏ thì lại mất phong độ, nói bỏ vợ thì lại dối lòng nên cứ bảo : anh hứa tặng vợ dịp sinh nhật nên mua bừa, các em tư vấn giùm.

Chú em Long Hữu tặng cuốn này hôm sinh nhật 10.10 có ý gì ?
   Cô em bán hàng cũng xinh, thuê nhà gần nhà mình bảo : em biết anh ở khu em đang trọ, mua nồi gì để em tư vấn cho, nồi Cúc cu hàn quốc anh ạ, cơm ngon lắm. ừ thì Cúc cu, cơm ngon mà ăn có hai bố con  thì cũng khó ngon em ạ. Em xem có bạn nào già ế thì mối cho anh, số điện thoại ghi trong phiếu bảo hành của nồi nhé, cứ alo là anh xin nghỉ việc để bơm xe gội đầu sẵn lao đến. Các em chả hiểu lòng mình chỉ cười bảo : khiếp, bác cứ vui tính thế cần gì làm mối.
      Lại ông anh trưởng khu cũ có trận nhậu rửa món đồ cổ mới lùng được, thôi bảo các bác cứ diễn tự nhiên, em tranh thủ đi đón cháu rồi về nếu còn thì xin hầu vài chén củ súng, lại buôn chuyện trên giời dưới biển chém gió ra mãi tận Biển đông cho xôm. Vợ cổ thì đa số mất giá, chỉ đồ cổ đa số là quý nhưng đôi khi cũng mất trắng vì mua phải món hàng lởm Bát tràng nó đem ngâm bùn ở Hồ tây.  Các bác biết mình đang tâm trạng nên chỉ cười và bảo ừ đi nhanh đón con rồi về đây.
     Về rồi mua vội cân cam để thắp hương rằm, mang sẵn cặp lồng ra quán cháo vịt Vân đình ngay gần nhà làm hai tô, may mà con gái bảo con thích món này nên cũng chưa cần rửa cái nồi mới. Để mai phải đọc kỹ hướng dẫn sử dụng đã kẻo dùng được vài năm nó lại đòi đủ điện mới chín cơm thì nhỡ hết cả việc.
     Vừa ăn cháo vừa trả lời điện thoại, có bác vừa gọi điện nói chuyện vừa sụt sịt khóc bảo chị thương bọn trẻ quá, sao lại đến nông nỗi thế hả em. Em biết làm thế nào vì em sợ xâm phạm vào cái sự khác biệt của người khác lắm bác ạ. Thôi bác thương em thì mau rao vặt lên mạng, có ai cũng đang thừa một nửa của mình thì đăng ký gấp lên VTV mục " cặp đôi hoàn hảo " để may ra ghép với em ạ.
    Có bác còn còm vào bờ lốc của mình là : chắc do bác già rồi khó tính nên vợ nó ghét, đã thế lại cứ lang thang bờ hồ chân đá ống bơ chủ nhật suốt, trốn thuế trốn sưu lâu nên gặp quả báo còn gì.
   Thì ai mà  biết duyên số thế nào, ai mà biết được mai ra đường sẽ gặp cô nàng bạch tuyết  hay cô nàng Olivo như trong phim " Thủy thủ Papai " ăn canh rau muống kia, thế nên có ai được quyền lựa chọn cho mình một nửa gắn chặt đến rụng hết răng nhỉ ?
 Số - đó là cái lý ông mèo cho những tình huống không cần giải thích.

8 tháng 11, 2011

HỘI HẢO KHOA HỌC QUỐC TẾ LẦN THỨ 3 - BIỂN ĐÔNG...

  Thông cáo báo chí Hà Nội, ngày 5/11/2011

Tại Melia Hà nội.
  
  Chiều 05/11/2011, tại Hà Nội, sau hai ngày họp và thảo luận sôi nổi, Hội thảo khoa học quốc tế lần thứ ba về Biển Đông với chủ đề “Biển Đông: Hợp tác vì an ninh và phát triển ở khu vực” đã thành công tốt đẹp.        
  Qua 8 phiên với 31 tham luận và hơn 70 ý kiến thảo luận, gần 200 đại biểu trong nước và quốc tế đã trao đổi về các chủ đề liên quan đến tầm quan trọng của biển Đông trên thế giới và trong khu vực, lợi ích của các bên liên quan, những diễn biến gần đây ở biển Đông, các khía cạnh pháp lý quốc tế của tranh chấp và nỗ lực của các bên liên quan nhằm giải quyết tranh chấp và quản lý xung đột, cũng như những phương cách và biện pháp thúc đẩy hợp tác ở biển Đông. Đặc biệt, năm nay Hội thảo còn dành hẳn một phiên cuối để thảo luận tự do về một số vấn đề mà các học giả và đại biểu cùng quan tâm.          Về tầm quan trọng của Biển Đông, các học giả cho rằng với các giá trị kinh tế tiềm năng, với các tuyến thương mại hàng hải quan trọng, vùng biển này có ý nghĩa rất quan trọng đối với tăng trưởng kinh tế không chỉ của các nước xung quanh biển Đông, mà còn quan trọng với cả các nước khác trong khu vực cũng như trên thế giới. Một môi trường hòa bình, ổn định tại biển Đông có tác dụng tích cực đối với việc mở rộng giao lưu về văn hóa, xã hội, thúc đẩy liên kết thương mại, kinh tế và chính trị giữa các nước trong và ngoài khu vực. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, giữ gìn an ninh biển, bảo đảm tự do lưu thông hàng hải trên biển Đông góp phần không nhỏ trong việc xây dựng an ninh châu Á - Thái Bình Dương và rộng hơn là trên toàn thế giới. Ngoài ra, hợp tác với các quốc gia ngoài khu vực như Mỹ, Nga, Ấn Độ…có thể giữ vai trò tích cực trong việc bảo đảm an ninh năng lượng trong khu vực, phù hợp với nhu cầu phát triển cấp thiết của các nước ASEAN.     
    Về tình hình Biển Đông thời gian gần đây, các đại biểu và học giả đều có chung nhận định rằng vấn đề biển Đông đang phát triển theo chiều hướng phức tạp hơn, do các bên liên quan chưa thực sự tìm được tiếng nói chung trong cách thức giải quyết những bất đồng. Việc các nước tham gia tranh chấp tăng cường mua sắm trang thiết bị quân sự, đẩy mạnh hiện đại hóa quân đội cũng là một trong những nguyên nhân khiến căng thẳng trên vùng biển này leo thang. Nhiều ý kiến cho rằng, các hành vi đi ngược lại những nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế và các quy tắc ứng xử được công nhận rộng rãi ở khu vực và quốc tế là không có lợi cho từng bên liên quan đến tranh chấp nói riêng và tiến trình giải quyết vấn đề biển Đông nói chung.         
    Về khía cạnh pháp lý quốc tế, các đại biểu nhấn mạnh vai trò của Công ước Luật biển Liên hợp quốc 1982 (UNCLOS) trong việc kiềm chế và quản lý các mối đe dọa đối với an ninh, an toàn hàng hải trên biển Đông, cụ thể là UNCLOS có thể được áp dụng nhằm làm sáng tỏ yêu sách chủ quyền của các bên tranh chấp, từ đó hạn chế việc chiếm giữ và xây dựng các công trình nhân tạo trên một số bãi chìm, nửa nổi nửa chìm. Ngoài ra, việc áp dụng đúng đắn các quy định của UNCLOS sẽ tạo cơ sở hợp pháp cho yêu sách vùng biển của các bên. Các yêu sách về vùng biển dựa trên cơ sở lịch sử là không phù hợp với quy định của UNCLOS.
    Việc giải thích và áp dụng đúng đắn UNCLOS sẽ giúp kiềm chế và kiểm soát các mối đe dọa đối với an ninh hàng hải trong Biển Đông. UNCLOS cần phải được các bên liên quan đến tranh chấp coi là công cụ hữu hiệu để bảo vệ lợi ích của mình; là cơ sở quan trọng nhất của các cuộc thảo luận và do đó, các bên cần tuân thủ nghiêm chỉnh UCLOS trong các hành vi đối nội và đối ngoại liên quan đến Biển Đông.       
 Các học giả cũng thảo luận về nỗ lực của các nước liên quan trực tiếp và của khối ASEAN trong việc giải quyết tranh chấp và quản lý xung đột trên biển Đông. Một số ý kiến cho rằng để thực hiện được khai thác chung thì trước hết cần phải làm rõ vùng nào có thể khai thác chung. Một số học giả khác lại đề cập đến vai trò của Tòa trọng tài hoặc ý kiến tư vấn của Tòa án quốc tế về Luật biển trong xử lý các vấn đề pháp lý cụ thể liên quan đến biển Đông, như xem xét các yêu sách hay các hành động đơn phương của bất cứ bên yêu sách nào có phù hợp với UNCLOS và với luật biển quốc tế hay không. Nhiều ý kiến cho rằng, cần thúc đẩy vai trò lớn hơn của ASEAN trong việc quản lý tranh chấp ở biển Đông.        
      Dựa trên kinh nghiệm giải quyết các tranh chấp biển của nhiều nước trên thế giới, các đại biểu và học giả đã đề xuất một số biện pháp thúc đẩy hợp tác ở biển Đông, trong đó đáng chú ý là các sáng kiến về xây dựng một cơ chế quản lý nghề cá ở cấp khu vực và kiểm soát ô nhiễm biển thực sự hiệu quả, thiết lập một mạng lưới các khu bảo tồn biển song phương hoặc đa phương như một giải pháp thay thế cho lệnh cấm đánh bắt cá đơn phương hiện nay... Các học giả cũng nhất trí rằng để giải quyết các tranh chấp ở biển Đông một cách hòa bình, trong thời gian tới các bên liên quan cần kiên trì đàm phán, tăng cường đối thoại trên tinh thần hợp tác và tôn trọng luật pháp quốc tế, kiềm chế các hành động bạo lực, cũng như cần minh bạch hóa các yêu sách chủ quyền về biển đảo. Việc xây dựng một bộ quy tắc ứng xử (COC) ở biển Đông sẽ giúp xây dựng lòng tin giữa các nước yêu sách để tạo môi trường hòa bình, ổn định, và khuyến khích các bên hợp tác quản lý và khai thác các nguồn tài nguyên ở biển Đông một cách hòa bình.
         Hội thảo diễn ra trong không khí cởi mở, thẳng thắn và thực chất; nội dung thảo luận có nhiều điểm mới, thú vị và là một nỗ lực nhằm thúc đẩy hợp tác quốc tế liên quan tới vấn đề biển Đông./.* * *
     Thông cáo báo chíHà Nội, ngày 4/11/2011Hội thảo Khoa học quốc tế lần thứ III:“BIỂN ĐÔNG: HỢP TÁC VÌ AN NINH VÀ PHÁT TRIỂN TRONG KHU VỰC”---        
    Sáng 4/11/2011, tại Hà Nội đã diễn ra Lễ khai mạc Hội thảo khoa học quốc tế lần thứ ba về Biển Đông với chủ đề “Biển Đông: Hợp tác vì an ninh và phát triển ở khu vực” do Học viện Ngoại giao phối hợp với Hội Luật gia Việt Nam tổ chức. Tham dự Hội thảo có hơn 200 đại biểu là những học giả, nhà nghiên cứu, chuyên gia, trong đó có hơn 70 đại biểu quốc tế (từ Trung Quốc, các nước ASEAN, Mỹ, Nhật Bản, Úc, Ấn Độ, Hàn Quốc, Nga, Anh, Pháp, Thụy Điển, Na Uy), hơn 50 đại biểu ngoại giao đoàn tại Hà Nội và hơn 100 đại biểu Việt Nam.        
      Mục đích của Hội thảo lần này là nhìn lại những diễn biến mới liên quan tới biển Đông thời gian gần đây và đề xuất các biện pháp nhằm duy trì hòa bình, ổn định và thúc đẩy hợp tác trong khu vực.       
     Sau phiên khai mạc, trong buổi sáng 4/11/2011, đã diễn ra hai phiên thảo luận đầu tiên với 8 tham luận về hai chủ đề là “tầm quan trọng của Biển Đông trên thế giới và trong khu vực” và “lợi ích của các bên trong và ngoài khu vực Biển Đông”.       
    Các đại biểu đến từ Mỹ, Ấn Độ, Nga, ASEAN... đều khẳng định tầm quan trọng của vấn đề biển Đông đối với môi trường hòa bình, ổn định ở khu vực và trên thế giới. Do tính chất phức tạp của vấn đề biển Đông liên quan tới các khía cạnh luật pháp, kỹ thuật, chính trị nội bộ, chính trị quốc tế, chiến lược, kinh tế..., vấn đề biển Đông ngày càng thu hút được quan tâm của các nước trong và ngoài khu vực. Có đại biểu còn cho rằng biển Đông thực sự mang ý nghĩa toàn cầu bởi trong bối cảnh toàn cầu hóa, an ninh quốc tế là không thể chia cắt, lợi ích của các nước ở khu vực và trên thế giới đan xen lẫn nhau, sự phát triển của khu vực này có ảnh hưởng tới sự phát triển của các khu vực khác, do vậy bảo đảm an ninh, an toàn và tự do hàng hải là vấn đề mang tính sống còn không chỉ đối với các nước trong khu vực, mà còn có ý nghĩa rất quan trọng đối với nhiều nước trên thế giới. Các nước lớn như Mỹ, Nga, Ấn Độ... đều có lợi ích, ở những mức độ khác nhau, trong vấn đề biển Đông. Trong bối cảnh Mỹ đang chuyển dần trọng tâm chiến lược sang khu vực châu Á-Thái Bình Dương, Mỹ đang và sẽ dành ưu tiên ngày càng cao hơn cho các vấn đề như tự do, an toàn hàng hải và giải quyết hòa bình các tranh chấp ở Biển Đông./.           
    -------------------------------------------------------------------------------------------
    CHƯƠNG TRÌNH (Địa điểm: Khách sạn Melia Hanoi, 44B – Lý Thường Kiệt, Hà Nội)
Thứ sáu, ngày 4 tháng 11 năm 2011
---------------------------------------
8.00 - 8.30
Đăng ký đại biểu
8.30 – 9.00
PHIÊN KHAI MẠC (Phòng Grand Ballroom, tầng 1)
Đồng Chủ tọa:
ĐS. Đặng Đình Quý, Giám đốc Học viện Ngoại giao
Ông Phạm Quốc Anh, Chủ tịch Hội Luật gia Việt Nam
Phát biểu khai mạc: ĐS. Đặng Đình Quý, Giám đốc Học viện Ngoại giao.
9.00 - 10.30
PHIÊN I: TẦM QUAN TRỌNG CỦA BIỂN ĐÔNG TRÊN THẾ GIỚI VÀ TRONG KHU VỰC
Chủ tọa: GS. Stein Tønnesson, Viện Nghiên cứu Hòa bình Oslo (PRIO) và Khoa Nghiên cứu Hòa bình và Xung đột, Đại học Uppsala
9.00 - 9.15
ĐS. Rodolfo C. Severino, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu ASEAN, Viện Nghiên cứu Đông Nam Á, Singapore
Các vấn đề và Lợi ích ở Biển Đông
9.15 - 9.30
GS. Geoffrey Till, Khoa Nghiên cứu Quốc phòng, Đại học King, Luân Đôn, Anh
Ý nghĩa toàn cầu của tranh chấp Biển Đông
9.30 – 9.45
TS. Bronson Percival, Cố vấn cao cấp về Đông Nam Á tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược, Trung tâm Phân tích Hải quân (CAN) và Nghiên cứu viên cộng tác tại Trung tâm Đông - Tây, Washington, Mỹ
Mỹ “quay lại” Châu Á: Biển Đông
9.45 - 10.15
Thảo luận
10.15 - 10.30
Chụp ảnh lưu niệm / Nghỉ giải lao

10.30 - 12.30
PHIÊN II: LỢI ÍCH CỦA CÁC BÊN TRONG VÀ NGOÀI KHU VỰC Ở BIỂN ĐÔNG
Chủ tọa: GS. Koichi Sato, Đại học J. F. Oberlin, Tokyo, Nhật Bản
10.30 – 10.45
GS. Tô Hạo (Su Hao) và TS. Nhậm Viễn Giả (Ren Yuan-zhe), Đại học Ngoại giao Trung Quốc, Bắc Kinh, Trung Quốc San bằng khác biệt nhận thức trong lịch sử và luật pháp: Mở đường cho hợp tác giữa Trung Quốc và các quốc gia ven Biển Đông
10.45 – 11.00TS. Vijay Sakhuja, Giám đốc (Nghiên cứu) tại Hội đồng Các vấn đề Thế giới, New Delhi, Ấn ĐộLợi ích của Ấn Độ ở Biển Đông
 11.00 - 11.15Chỉ huy  Jonathan G. Odom, Phó Cố vấn pháp lý, Hải quân MỹLợi ích của Mỹ ở Biển Đông11.15 - 11.30GS. Evgeny A.Kanaev, Trung tâm Nghiên cứu Châu Á – Thái Bình Dương, Viện Kinh tế Thế giới và Quan hệ Quốc tế, Mát-xcơ-va, LB Nga.Nga và vấn đề Biển Đông: Tìm hiểu một cách tiếp cận thực tiễn
 11.30 - 11.45Hà Anh Tuấn, Nghiên cứu sinh Tiến sĩ, Đại học New South Wales, Sydney, Australia. ASEAN và tranh chấp ở Biển Đông
11.45 - 12.30Thảo luận
12.30 - 13.30Ăn trưa (Nhà hàng El-Patio, Tầng trệt)
 13.30 - 15.15PHIÊN III: NHỮNG DIỄN BIẾN GẦN ĐÂY Ở BIỂN ĐÔNG Chủ tọa:  ĐS. Hasjim Djalal, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á, Indonesia
13.30 - 13.45Bà Lý Kiến Vỹ (Li Jianwei), Phó Giám đốc, Trung tâm Nghiên cứu Luật Biển và Chính sách Biển, Viện Nghiên cứu Quốc gia về Nam Hải (Biển Đông), Trung Quốc Những sự kiện gần đây ở  Biển Đông và quan hệ Việt Nam – Trung Quốc: Qua lăng kính các báo cáo của truyền thông và chính phủ TQ
13.45 - 14.00Tướng (đã về hưu) Daniel Shaeffer, Thành viên Viện Asie 21, PhápTại sao Trung Quốc nhất định cần Biển Đông cho riêng mình: một quan điểm độc lập và hướng tới tương lai từ bên ngoài
14.00 - 14.15TS. Trần Trường Thủy, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Biển Đông, Học viện Ngoại giao.Tranh chấp Biển Đông: Tác động của những diến biến gần đây và Xu thế tình hình
14.15 - 14.30TS. Ian Storey, Nghiên cứu viên cao cấp, Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS), SingaporeĐộng lực nội khối ASEAN và tranh chấp Biển Đông: tác động với tiến trình DoC/CoC và đề xuất ZoPFFC
14.30 – 15.15Thảo luận
15.15 - 15.30Giải lao
15.30 – 17.00PHIÊN IV: NHỮNG DIỄN BIẾN GẦN ĐÂY Ở BIỂN ĐÔNG (tiếp theo)Chủ tọa: GS. Geoffrey Till, Khoa Nghiên cứu Quốc phòng, Đại học King, Luân Đôn, Anh.
15.00 - 15.15GS. Ramses Amer, Nghiên cứu viên cao cấp, Trung tâm Nghiên cứu Châu Á – Thái Bình Dương (CPAS), Đại học Stockholm, Thụy Điển.Trung Quốc, Việt Nam và tranh chấp Biển Đông: Đánh giá những hệ lụy của các sự kiện tháng Năm – Sáu năm 2011.
15.15 - 15.30GS. Carlyle A. Thayer, Trường Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học New South Wales, Học viện Quốc phòng AustraliaLiệu Bản hướng dẫn thực thi DOC có giảm nhẹ căng thẳng ở Biển Đông? Đánh giá sự phát triển trước và sau khi thông qua .
15.30 - 15.45GS. Koichi Sato, Đại học J. F. Oberlin, Tokyo, Nhật BảnBiển Đông: Sự trỗi dậy của Trung Quốc và tác động đối với hợp tác an ninh.
 15.45 – 16.00TS. Renato De Castro, Giáo sư về Quan hệ Quốc tế, Đại học De La Salle, Manila, PhilippinesCách tiếp cận thực dụng của Trung Quốc trong tranh chấp Biển Đông: Tác động tới an ninh khu vực.
16.00-16.15TS. S. D. Pradhan, Cựu Phó Cố vấn An ninh Quốc gia, Ấn ĐộCăng thẳng gia tăng ở Biển Đông – Nguyên nhân và Biện pháp.
16.15 -17.00Thảo luậnThứ bảy, ngày 5 tháng 11 năm 2011----------------------------------------------8.30 - 10.15PHIÊN V: TRANH CHẤP Ở BIỂN ĐÔNG: NHỮNG KHÍA CẠNH PHÁP LÝ QUỐC TẾ Chủ tọa: GS. Jon Van Dyke, Trường Luật William S. Richardson, Đại học Hawaii , Mỹ8.30 - 8.45GS. Stein Tønnesson, Viện Nghiên cứu Hòa Oslo (PRIO) và Khoa Nghiên cứu Hòa bình và Xung đột, Đại học UppsalaLuật Quốc tế ở Biển Đông: Liệu có định hướng hoặc giúp giải quyết tranh chấp?
  8.45 - 9.00TS. Koh Choong-suk và Ông Yearn Hong Choi, Chủ tịch và Nghiên cứu viên cao cấp, Quỹ Nghiên cứu Ieodo, Hàn Quốc.Vùng đặc quyền kinh tế trong các bài báo truyền thông và học thuật chủ yếu năm 2010: Biển Đông và các vùng biển khác.
9.00 - 9.15GS. Raul C. Pangalangan, Giảng viên Luật, Đại học PhilippinesNhững phát triển gần đây về Luật Đường cơ sở của Philippines.
9.15 - 9.30GS. Erik Franckx, Thành viên Tòa Trọng tài Thường trực, Trưởng khoa Luật Quốc tế và Châu Âu, Đại học Vrije Brussel, BỉĐường cơ sở thẳng xung quanh các đảo mà không cấu thành nên quốc gia quần đảo.
9.30 - 9.45TS. Nguyễn Thị Lan Anh, Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Biển Đông; Phó Trưởng khoa Luật Quốc tế, Học viện Ngoại giaoCông ước luật biển và an ninh biển ở Biển Đông.
9.45 - 10.30Thảo luận.
10.30 - 10.45Giải lao .
10.45 – 12.30PHIÊN VI: GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP VÀ QUẢN LÝ XUNG ĐỘT Ở BIỂN ĐÔNGChủ tọa:  ĐS. Rodolfo C. Severino, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu ASEAN, Viện Nghiên cứu Đông Nam Á, Singapore.
10.45 – 11.00TS. Đằng Kiến Quần (Teng Jianqun), Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu An ninh Quốc tế và Kiểm soát vũ khí, Viện Nghiên cứu Quốc tế, Trung QuốcVai trò của bên thứ ba trong việc tìm kiếm một giải pháp hòa bình ở Biển Đông.
11.00 – 11.15GS. Robert Beckman, Giám đốc Trung tâm Luật Quốc tế (CIL), Đại học Quốc gia Singapore.Các khu vực tranh chấp ở Biển Đông: Triển vọng về Tòa trọng tài hoặc các ý kiến tư vấn.
11.15 – 11.30GS. Leszek Buszynski, Trung tâm Nghiên cứu Quốc phòng và Chiến lược, Đại học Quốc gia AustraliaQuốc tế hóa Biển Đông: Quản lý và Ngăn ngừa Xung đột.
11.30-11.45ĐS. Hasjim Djalal, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á, IndonesiaBiển Đông: Hợp tác vì An ninh và Phát triển ở khu vực.
11.45 - 12. 30Thảo luận.
12.30 - 13.30Ăn trưa.
13.30 – 15.00PHIÊN VII: PHƯƠNG CÁCH VÀ BIỆN PHÁP THÚC ĐẨY HỢP TÁC Ở BIỂN ĐÔNGChủ tọa: GS. Carlyle A. Thayer, Trường Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học New South Wales, Học viện Quốc phòng Australia.
13.30 – 13.45GS.  Vương Quán Hùng (Kuan-hsiung Dustin Wang), Viện Khoa học Chính trị, Đại học Quốc gia Đài LoanGiải pháp cho tranh chấp nghề cá ở Biển Đông thông qua hợp tác và quản lý khu vực.
13.45 – 14.00GS. Jon Van Dyke, Trường Luật William S. Richardson, Đại học Hawaii , MỹHợp tác khu vực ở Biển Đông.
14.00 – 14.15TS. Tiết Quế Phương (Guifang Julia Xue), Viện Luật Biển, Đại học Hải Dương, Trung QuốcTranh chấp Biển Đông: Tiến bộ và Triển vọng.
 14.15-14.30GS. Mary George, Khoa Luật, Đại học Malaya, MalaysiaLiệu một khu vực hạn chế mục đích biển và phòng thủ trên không xác định có thể được thiết lập ở Biển Đông không?
14.30-14.45Vũ Hải Đăng, Nghiên cứu sinh Tiến sĩ về Luật Môi trường Biển, Trường Luật Schulich, Đại học Dalhousie, CanadaMột mạng lưới song phương các khu vực biển được bảo vệ giữa Trung Quốc và Việt Nam: Thay thế cho Lệnh cấm đánh bắt cá đơn phương của Trung Quốc ở Biển Đông.
14.45-15.30Thảo luận.
15.30-15.45Giải lao.
15.45 - 16.45 PHIÊN VIII: THẢO LUẬN TỰ DOChủ tọa:- ĐS. Đặng Đình Quý, Giám đốc Học viện Ngoại giao.
16.45- 17.30PHIÊN BẾ MẠC Chủ tọa: Ông Phạm Quốc Anh, Chủ tịch Hội Luật gia Việt Nam.

Nguồn : Nghiencuubiendong.

7 tháng 11, 2011

Câu lạc bộ NO - U tiến lên chuyên nghiệp.

   Một giải bóng đá đang được đông đảo bà con hâm mộ thể thao đón chào - giải NO - U.
 NO - U rất đơn giản : đã có nhiều giải U 11, U 16, U21, U v.v được tổ chức, tuy nhiên sự khác biệt của NO - U thật dễ và thú vị : giải bóng đá chỉ dành cho những ai ưa thích thể thao, phản đối cãi lưỡi bò ngu ngốc của Tàu khựa vẽ ra hòng liếm sạch Biển đông của  Việt nam chúng ta. Các cầu thủ không bị giới hạn hay phải khai thêm tuổi để được vào đội, nếu yếu quá hay chỉ là vợ, bạn gái, người nhà hoặc hâm mộ thì đều có thể ra sân, không đá thì cổ vũ, chụp hình và " truyền hình trực tiếp " lên mạng.
  Cùng với việc phát hành những cuốn sách của các nhà xuất bản lớn về bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt nam thì đội bóng NO - U đang đóng góp một phần nhỏ, quảng bá cho phong trào quan tâm đến chủ quyền lãnh thổ của Đất nước qua việc thành lập và giao hữu bóng đá với bất kỳ đội nào trong tương lai.
Sách mới vừa in ra được mua mở hàng, bà con đến các tiệm mua nhanh kẻo hết.

Các cầu thủ NO - U tại bờ hồ chụp với áo dài sinh viên.

Một Thủ đô hòa bình, thanh lịch ?
Du khách cùng chụp ảnh.

Người Hà nội.


 Du khách chụp chung.
Trận đấu trong giải NO -U bắt đầu lúc 4 pm.

Cổ động viên và các cầu thủ dự bị. TS ...cổ Gốc Sậy - tiền đạo dự bị.

Cổ động viên nhí xem rất chăm chú.

Tiền đạo Buôn Gió tả xung hữu đột và chấn thương. Bác sỹ Gốc sậy đang chăm sóc bằng cách dịt ...thuốc lá.

U50 đi bóng kỹ thuật qua Buôn Gió, mang cả Bão ra cản không được.

Phóng viên chiến trường theo suốt giải NO - U

Sau trận đấu, TS Gốc Sậy trao giải câu đối hay nhất cho tiền đạo, dịch giả Chí Tuyến : một áo NO - U Mode mới.

Tranh thủ vắng vợ, đáp lại sự hâm mộ của cổ động viên.

   Mọi người chia tay, hẹn ra sân trong chủ nhật tới. Qua mỗi trận đấu cho thấy : trình độ của các cầu thủ NO - U đang tiến lên chuyên nghiệp, hứa hẹn một mùa giải gặt hái nhiều thành công.
   Đội bóng cũng rất cần sự ủng hộ của các cổ động viên, các nhà tài trợ hảo tâm. Một giải bóng với hai đội bóng có đủ đồng phục áo quần gắn logo NO - U, những giải khuyến khích được trao tại sân cho cầu thủ ghi bàn, cầu thủ chơi đẹp... đang là niềm mơ ước của câu lạc bộ.


5 tháng 11, 2011

Đập nát mặt văn hóa.

   Mấy bà con nhặt được cái máy ảnh, gửi lại cho mình, ôi chao - cái máy từng mua gần một cây vàng năm 2005, chụp mấy ngàn kiểu ảnh dự án, bạn bè nay đã tang thương thế này.

Cái dây đeo ở tay chắc thế mà nó giật đứt được.
Vỏ sắt hẳn hoi nhưng không ăn thua gì.

 May quá vẫn còn Pin và thẻ nhớ.

    Kiểm tra cái thẻ nhớ chụp ảnh Bờ hồ từ sáng, may quá còn đủ cả. Cái mặt tên giật máy và tấn công rõ quá, cả quả đá song phi hai chân đang tung gió trước mặt mình. Mấy ông bạn lấy ảnh xem rồi bảo : tìm tung tích nó dễ ợt trong thời buổi internet này.
  Lại có ông bạn thắc mắc là sao nó cướp được máy mà không lấy chạy đi lại đập nát như thế ?

4 tháng 11, 2011

Có một chữ L trong đó - nào mời các bạn đoán !

   Tổ nhóm nghị sỹ đang nóng cháy thảo luận Luật thơ, blog và mạng cũng nóng chảy mỡ bởi các nhà thơ, người yêu thơ, người lợi dụng thơ để kích động, lôi kéo, dụ dỗ con người ta làm những điều mà mình thích.
   Mình chỉ thích các nhà thơ ở cái chỗ là anh chị nào cũng rất có chất nghệ, đàn ông thì hay có gái xinh theo từ khi còn trẻ, đầu tóc và quần áo rất ...độc. Nói năng một cái là ra thơ, gái xinh đảm bảo ngã kềnh ngay chứ không ngã về phía mấy thằng đi xe đẹp mà đầu nhão nhoẹt.
  Tuần trước về quê dự cái đám cưới con cháu họ, cô bé MC đọc liến thoắng mấy câu để khen cô dâu đẹp đại ý đẹp như hoa :
  Hoa gì cũng nở mùa hè
Chỉ có hoa chè mới nở mùa đông
 Em đi dưới ruộng mênh mông
 Anh đi đánh rậm hái bông tặng nàng.

   Nghe cũng chả hiểu thế nào, hay hay là gì chua biết nhưng đám cưới nhà quê nó có cái ấy, hơn hẳn Hà nội, cả năm đi đám cưới ở phố tốn bao tiền mà chả thấy MC nào đọc câu thơ gì ra hồn cho bà con vui.
  Thơ nhảm thì có thằng bạn làm bác sỹ sản khoa nhà bên Thanh trì, cứ sang nhà nó tụ tập thì kiểu gì nó cũng cho ra vài câu cho bà con hãi :
 Ba cô đi chợ Miếu Môn
Vừa đi vừa nhổ lông ...nách xỉa răng.
 ...
 Đêm nằm chuột chạy mái tôn
Tưởng chồng vẫn thức chìa ...mông sang ngay

Luật mà ra thì mấy ông bút tre, hậu bút tre  giờ hồn !

   Ối giời ơi  là giời ! nó tên là Lộc đấy các bác ạ, có nhảm quá thì sau này có Luật có thể nó sẽ bị lôi ra tòa cho chết.

   Thời nhỏ đi học, tôi từng quanh năm đi thi học sinh giỏi văn của trường cấp III Ứng Hòa A, Thày  Duy Anh cứ đùng cái cho học sinh kiểm tra một tiết, cô cậu nào yếu tí văn thơ thì sợ lắm.
   Cũng suốt thời học trò được học thơ Tố Hữu mà cũng chả biết bác ấy đã từng là phó Thủ tướng. Thời bác giỏi thế mà cũng chưa nghĩ ra được là phải có Luật thơ cho nó vào nề nếp. Bây giờ để lâu trong tình trạng không có luật nên thơ cứ đâm ra biến thái, thoái hóa. Mù chữ cũng làm thơ, đánh Bố chửi Mẹ chan chát cũng làm thơ, vợ đi ngoại tình, chồng đi chơi gái cũng về làm thơ in ra rồi tặng bạn, đọc  hết cả bài chưa hiểu ra ý tứ ra sao. Đặc biệt là có cả anh cán bộ to cấp tỉnh trên Thái Nguyên cũng làm thơ rồi in ra, ký tặng và  bắt mọi người nhận về đọc.
   Nếu Luật thơ mà ra thì có thể thơ Bút tre không được in, cấm phổ biến, thơ của ông Bảo Sinh nào đấy chắc chỉ mình ông làm rồi tự nghe,  phổ biến ra ngoài bị bắt liền, cho đi tù mà đọc trộm, nghe trộm. Chết, nói đến chuyện thơ trong tù lại nhớ đến Bác,  nhiều bài thơ còn ối người thuộc để giáo dục con người qua bài " giã gạo "  :
 Gạo đem vào giã bao đau đớn
 Gạo giã xong rồi trắng tựa bông
 Sống ở trên đời người cũng vậy
 Gian nan rèn luyện mới thành công.

  Rồi những bài có những câu  nói về tự do : " đau đớn chi bằng mất tự do", " một ngày tù ngìn thu ở ngoài"...rất mang tính tuyên truyền, giáo dục và không thiếu tính nhân văn, hài hước.
   Kiểu này chắc hôm nào tranh thủ qua chỗ làng quốc tế Thăng long để thăm nhà lưu niệm của cố nhà thơ Tố Hữu một cái, kẻo ra luật xong nhỡ có bài nào của bác ấy hơi có tính bạo lực lại bị cấm thì dở. Ví dụ trong bài Bà Má Hậu giang có nhũng câu chém, giết, dòng máu tươi phụt ra...có thể bị cấm vì mang tính bạo lực kiểu bọn Alqueda lắm.

   Thơ là tiếng nói của tâm hồn, tiếng chim hót vốn bởi tạo hóa ban cho nó hót với giọng không giống ai, con sáo khó hót như con quạ, vành khuyên sao hót giống cú mèo ?
  Tâm hồn cũng cần có sự khác biệt, cần tôn trọng kể cả nó còn hơi què quặt. Đừng mang tâm hồn của một ông râu xồm đè ra gắn vào đứa trẻ, gắn vào thanh niên, gắn vào những cái đầu còn đang nóng hổi, chỉ biết lo mai gạo và rau sẽ tăng bao nhiêu nữa. Cơm áo cũng khó đùa với khách thơ mà.
   Luật gì thì luật chứ luật thơ thì nghe cũng kỳ, nếu thông qua thì mình cũng xin có góp ý với các ông bà nghị một ý : nên cấm in thơ ra giấy để ngăn chặn nạn phá rừng làm giấy, tránh phải nhập khẩu mực từ tây sang, cấm các cán bộ cấp xã trở lên làm thơ để tập trung đầu óc vào làm việc Dân giao, cấm làm thơ theo kiểu " chỉ có hoa chè nở giữa mùa đông '' để khen gái đẹp.

   Luật gì cũng cần, tuy nhiên cái cần trước thì làm trước, ví dụ : Luật biểu tình, Luật biển, Luật quan chức, Luật giám sát làm luật và thực thi Luật... đang rất cần - làm ngay đi còn chần chừ gì, Luật thơ làm sau cùng.
   Đúng ra thì cái gì cũng cần có luật nhưng có luật mà không làm theo luật thì luật đấy mới chỉ thành công được một từ trong bốn năm từ trong chữ Luật : chữ L  !






2 tháng 11, 2011

Đại học Úc và Việt Nam - những khác biệt.


Khác biệt giữa đại học Úc và Việt Nam

Cõng con qua suối đến trường. Ảnh : Tuổi trẻ.
TT - 22 triệu dân với 39 trường đại học. 88 triệu dân với hơn 300 trường đại học. 7 trong số 39 trường thuộc top 100 trường đại học hàng đầu thế giới. Chưa có trường nào lọt vào top 200 của các bảng xếp hạng quốc tế.

    Trường đại học trẻ tuổi nhất được thành lập vào năm 1990 và trường đại học mới ra đời: có lẽ... tuần trước. Đó là một vài dữ kiện so sánh giữa giáo dục đại học Úc và Việt Nam.
Trường ĐH đầu tiên của Úc là ĐH Sydney được thành lập vào năm 1851. Để đạt đến con số 39 trường đại học, Úc đã mất gần 140 năm. Khi Úc bắt đầu đón sinh viên quốc tế vào thập niên 1980, chỉ có vẻn vẹn chín trường đại học được thành lập mới vào những năm 1987-1990 và phân bố đều trên khắp lãnh thổ Úc.
Ngày nay, ngành công nghiệp giáo dục là một trong những ngành kinh tế đặc biệt quan trọng của Úc, mỗi năm Úc có thể thu được đến 18 tỉ USD từ học phí và sinh hoạt phí của gần 500.000 lượt sinh viên quốc tế (trừ năm nay, con số này có giảm đi). Vậy nhưng không có bất kỳ trường đại học nào được thành lập mới từ 21 năm trở lại đây.
Đặc biệt hơn, chỉ có hai trong số 39 trường đại học ở Úc là trường tư thục, không có ngành công nghiệp nào có riêng trường đại học của mình. Hằng năm, Chính phủ Úc dành khoảng 70% ngân sách nghiên cứu cho các trường thuộc nhóm tám trường đại học hàng đầu ở Úc (Go8), nơi tập trung những giáo sư, những nhà nghiên cứu giỏi và các trung tâm nghiên cứu quy mô lớn. Chính vì vậy, các trường thuộc Go8 luôn có tên trong bảng xếp hạng những trường đại học hàng đầu thế giới.
Với những thay đổi mới đây trong chính sách visa dành cho sinh viên quốc tế theo hướng dành nhiều quyền lợi hơn cho người học đại học và sau đại học, Úc được dự báo sẽ là tâm điểm của nền giáo dục đại học thế giới nhưng không vì vậy mà trường đại học được lập mới dễ dàng.
Ở nước ta, nơi mà thủ tục hành chính vẫn bị kêu là rắc rối, nhiêu khê nhưng số trường đại học thành lập mới, nâng cấp lên đại học lại tăng nhanh bất ngờ. Thay vì mở trường đại học bằng lối tư duy trường lớn, chúng ta lại tư duy theo hướng trường nhiều khiến nguồn lực nhỏ lại càng trở nên manh mún. 
Nói với con về Tổ Quốc. Ảnh : SGTT

Trong điều kiện cơ sở vật chất nghèo nàn, nguồn nhân lực thiếu thốn, chiến lược đào tạo nhằm vào mục đích đáp ứng nhu cầu của những-cá-nhân-sinh-viên, trường đại học khó mà thực hiện được những vai trò cơ bản của mình: lưu trữ kiến thức, chuyển giao kiến thức và tạo ra những kiến thức mới đáp ứng nhu cầu phát triển của xã hội.
Chúng ta vẫn đặt tham vọng có trường đại học lọt vào danh sách các trường đại học hàng đầu khu vực hoặc thế giới nhưng cho đến khi nào chưa thực hiện lối tư duy trường lớn, phát triển tập trung vào một số trường đại học có chất lượng, đầu tư thích đáng cho nghiên cứu thì điều này vẫn chỉ là tham vọng.

KIỀU NGUYỄN

Nguồn : TT online.

Trung tá công an gây chết người sẽ ra tòa vào 17.11

   Hình ảnh đẹp của Công an Nhân dân bị bôi bẩn từ những cá nhân như thế này, tòa án sẽ xét xử họ theo pháp luật. Tuy nhiên,  gia đình, vợ con và dòng tộc của họ có yên ổn khi có một đứa con làm điều thất đức và ác độc như vậy ? Ông Tùng - Quê Thường tín - mất đi để lại một gia đình có Mẹ già yếu, vợ dại con thơ chưa biết làm gì để sống. Ai có thể dửng dưng trước nghịch cảnh này ?

http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Nguyen-trung-ta-cong-an-gay-chet-nguoi-sap-hau-toa/64729


Nguyên trung tá công an gây chết người sắp hầu tòa
Thứ Ba, 1.11.2011 | 14:49 (GMT + 7)

Vụ án một cán bộ công an trong khi thi hành công vụ gây chết người xảy ra tại Hà Nội gây bất bình và xôn xao dư luận xã hội sắp được đưa ra xét xử.
Tin từ TAND TP Hà Nội cho biết, ngày 17.11 tới sẽ mở phiên tòa xét xử sơ thẩm nguyên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh (SN 1958, nguyên là cảnh sát trật tự Công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội) về tội “Làm chết người trong khi thi hành công vụ” theo quy định tại Điều 97, khoản 1 – BLHS. Nạn nhân trong vụ án này là ông Trịnh Xuân Tùng (SN 1958, trú tại phố Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội).
Lực lượng CA sẵn sàng trấn áp tội pham nhưng cần giữ hình ảnh đẹp trong nhân dân.
Lực lượng CA sẵn sàng trấn áp tội pham nhưng cần giữ hình ảnh đẹp trong nhân dân.
Vụ án xảy ra vào ngày 28.2.2011, khi Tổ công tác Công an phường Thịnh Liệt (quận Hoàng Mai) do trung tá Nguyễn Văn Ninh làm Tổ trưởng, cùng 4 tự quản viên đang làm nhiệm vụ tuần tra, xử lý vi phạm về trật tự giao thông, chống lấn chiếm vỉa hè tại khu vực đường vành đai.

Trong khi làm nhiệm vụ, Tổ công tác này đã phát hiện anh Phạm Quang Hùng (làm nghề lái xe ôm, trú tại phường Phương Liên, quận Đống Đa, Hà Nội) đang chở ông Trịnh Xuân Tùng ngồi phía sau xe không đội mũ bảo hiểm, đi từ đường Giải Phóng vào đường vành đai.

Thấy vậy, trung tá Ninh đã tiến hành lập biên bản, xử lý hành chính vụ việc. Anh Hùng và ông Tùng không đồng ý dẫn tới việc hai bên giằng co, xô xát nhau. Kết quả, ông Tùng bị thương tích và được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai, rồi chuyển tới Bệnh viện Việt - Đức. Tại đây, các bác sĩ xác định nạn nhân Tùng bị tổn thương 2 đốt sống cổ, gây liệt tứ chi, liệt cơ hô hấp, làm tắc nghẽn đường phổi. Đến sáng 8.3, do thương tích quá nặng, ông Tùng đã tử vong.

Sau khi vụ việc xảy ra, cơ quan điều tra đã vào cuộc làm rõ. Trung tá Ninh đã bị đình chỉ công tác, tước quân tịch, đình chỉ sinh hoạt Đảng. Nguyên cán bộ công an này còn bị khởi tố, truy tố trước pháp luật về tội “làm chết người trong khi thi hành công vụ”.
Lương Kết


31 tháng 10, 2011

Bóng đá, võ thuật - các môn thể thao quý cho các bạn trẻ.

   Bóng đá - môn thể thao Vua, ngay cả chị em cũng còn chơi một cách cuồng nhiệt cho dù Thế giới không gọi đó là môn thể thao Hoàng hậu.

Đội bóng chưa có ông bầu nhưng đã được thành lập, đa số họ có trình độ đại học và trên đại học.


Nếu một thanh niên nào chưa từng chơi bóng thì thật tiếc, thử thách chạy trên đôi chân của mình, làm xiếc với nó và vượt qua người trước mặt một cách nghệ thuật, tâng bóng, dắt bóng ...sút ! nếu bóng vào khung thành đối phương thì khó có thể làm người ghi bàn sung sướng hơn ở thời khắc đó. Hãy tập chơi bóng ngay từ khi biết đi - đó là tạo hóa ban cho thành bản năng của những chú bé đái đứng, bọn con gái đái ngồi khi ấy chỉ thích búp bê.

Một điều rất quan trọng nhưng ít người huấn luyện làm cho cầu thủ hiểu rằng : bóng đá cũng là một môn thể thao nguy hiểm, chỉ đứng sau võ thuật. Nếu chỉ là những kỹ thuật đơn thuần đến thành thục của bóng đá thì cầu thủ cũng khó tránh được những cú đá bẩn từ những lối đá kiểu châu Á, nơi có nguồn gốc của nhều môn võ thuật.

Qua bóng đá, nếu chúng ta thấy một siêu sao trên sân cỏ thì chưa chắc đã thấy đó là một võ sỹ của bất kỳ môn phái nào. Hầu hết các siêu sao đều biết cách né tránh lối đá rắn, thậm chí chỉ cười sau khi bị chơi xấu, Pele, Maradona, Henry, Ronaldo, G7, Koeman, Phillip ...đều đã từng bị chữa trị chấn thương bởi những trận đấu kinh điển, sức ép bàn thắng rất căng thẳng.

Trở lại với võ thuật - môn thể thao đầy chất chiến đấu. Nếu ai chưa từng học một môn nào thì cũng rất thiệt thòi cho dù chỉ là một vài thế võ tự vệ. Môn thể thao này sẽ đem đến cho bạn sự uyển chuyển trong mọi tình huống, dùng sức mạnh vùa đủ để chống đỡ hoặc tấn công đối phương, hóa giải các tình huống có thể gây nguy hiểm cho tính mạng, hiểu biết lý lẽ và rèn luyện được bản lĩnh trong mọi hoàn cảnh.

Đứng trước một tên côn đồ ra đòn đã là nguy hiểm, đứng trước một tên côn đồ được đào tạo bài bản trong trường ra đòn lại càng nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm khi chúng còn có đồng đội, có vũ khí có thể đâm lén. Vậy người được học võ phải tự vệ như thế nào trước tình huống đó ?

- Lý lẽ ư ? không đủ thời gian để bạn giải trình cho xung quanh.

- Phản công ư ? bạn sẽ bị xung quanh nhìn vào với một thái độ khác. Nếu bạn là cao thủ võ lâm mà chỉ gí một cái thì đối phương đã đơ ra thì lên làm.

Đối với tình huống mà giữa phố đông, trước tiên bạn cần bình tĩnh để quan sát xung quanh, nhận ra các nguy hiểm tiềm ẩn quanh bạn, nói với bà con có bề ngoài tử tế rằng tôi là người gần đây, cơ quan này kia...ví dụ : tôi là nhà báo, tôi là kỹ sư, tôi là nhân viên giao hàng cho A B C...để gây thiện cảm với xung quanh đã.

Nếu côn đồ tấn công bạn trước thì đầu tiên né tránh, cứ tránh mà chưa nên ra đòn tự vệ. Bạn cần tập được bản lĩnh tỉnh táo, bình tĩnh và nhìn vào mắt đối phương, các phản xạ có được từ tập luyện sẽ giúp bạn hóa giải được từng đòn thù cho dù có hiểm độc. Chỉ côn đồ mới vô cớ tấn công bạn, người có học võ nghiêm túc họ tuân thủ các đạo đức, lý lẽ nên ít tấn công ai khi không có lý, có lẽ, mà thường chỉ tự vệ, đòn tự vệ nếu có kỹ thuật tốt có thể hạ gục côn đồ trong tích tắc. Ví dụ : một cú xoay người né đòn đấm thằng của đối phương, dùng cùi chỏ tay vung vào họng nó trong tư thế như là quay người chạy, đảm bảo côn đồ gục mà không biết va vào cái gì.

Hoặc nếu chúng đông quá mà chỉ còn đủ thời gian tự vệ thì phải hạ gục ngay tên đầu tiên bằng đòn tự vệ vào hạ bộ hay ức, vỗ bàn tay ngửa hay úp vào mặt cho đối phương quay tít đã. Đó là vài kỹ năng được dạy cho võ sinh.

Nói vậy bởi tôi vừa thoát khỏi một tình huống hiểm nghèo do bọn cô hồn - được chúng ta đóng thuế nuôi - tấn công sáng qua trên phố Bà Triệu. Tôi đoán hắn cũng tầm 42 hay 45 như tôi, đậm, có học võ chuyên nghiệp nên ra đòn hiểm. Chỉ thất bại cho hắn là ra đòn trong trạng thái hùng hổ, bị kích động nên hở sườn. Điều tối kị của con nhà võ là bị kích động dẫn đến tấn công vô lý, chưa biết đối phương là ai, có nghề hay không. Giả dụ nếu gặp phải ông bạn tôi là giáo viên Mỹ thuật, con nhà võ gia truyền thì toi rồi, chỉ cầm cái tay bóp cái là nét bét xương vai đối thủ mà không ai thấy gì.

Nếu để hạ gục tên đó thì không khó, mỗi đòn đấm của hắn tôi đều nhìn thấy cái cuống họng hắn trơ ra ngay. Bản năng tự vệ chỉ cho tôi chỗ đó, bốn ngón tay phải và trái cựa quậy và dồn khí đến đầu ngón tay. Tuy nhiên cái đầu vẫn bảo : phải xem xung quanh đã, phải xem bà con nhìn mình thế nào khi ta chọc cả bàn tay xuyên vào cổ nó, nếu chọc thì chỉ hai giây sau sẽ có máu me nhế nhại, kẻ thù có thể chết bởi sự căm thù Tàu cộng của tôi và sự đè nén lâu ngày bởi đám cô hồn liên tục gây hấn.

Sự bình tĩnh, thái độ lịch sự, tư thế đàng hoàng đã khiến bà con nhìn ra kẻ côn đồ cứ lao vào như thiêu thân kia, cộng thêm vài người biết hắn là ai nên đã xúm vào can ngăn. Bà con bảo thôi bác về đi, nó gọi thêm ra thì rắc rối, bác là người phố này biết, hôm nay bác đã rất đàng hoàng và xử đẹp.

Mình dựng xe máy lên, về và thấy sự việc xảy ra nhanh như một giấc mơ. Đến phố Kim Liên kiểm tra lại xem có chỗ nào dính đòn và đau không thì chưa thấy, về đến nhà thì thấy ngón tay cái bên trái bị tê, đau. Nhớ lại là có tiếng " chát" khi mình đỡ cú vả bằng nắm đấm của nó, mình đỡ bằng tay trái khi tay phải vẫn cầm máy ảnh. Nó giật nhanh chiếc máy rồi đập như đập cục sắt xuống mặt đường, thái độ của nó như vừa lập được một chiến công lớn và tiếp tục hung hăng trong vòng tay can ngăn của bà con. Sáu bảy đứa cùng đội nó cũng quanh đó nhưng bị mình chụp ảnh từ sáng nên sợ lộ, chỉ giả vờ can nhưng cũng bị mình và bà con lột mặt nạ.

Xin cám ơn Thày võ sư Nguyễn Gia Khánh quê Hoàng xá, Ứng Hòa đã dạy cho thanh niên Ứng Hòa chúng con võ thuật trong những tháng ngày khó nhọc, đói kém, khó khăn ngày xưa. Đạo đức, kỹ thuật trong võ thuật mà Thày dạy cho đám trai làng đã không thừa thậm chí còn giúp chúng con thoát khỏi những tình huống chớ trêu như hôm qua.

Cũng có thể tên côn đồ đó lại có cùng quê gốc, thậm chí học cùng Ứng Hòa A với tôi vì nhìn mặt cũng đen đen bẩn bẩn như tôi - dân gốc quê xứ đồng chiêm chũng. Có thể là lính của anh Nhanh ...điều đó còn để điều tra qua ảnh trên mạng sẽ biết sớm. Tuy nhiên không vấn đề gì, một xã hội đã bị thái hóa, một Đất nước đang loạn lạc như hôm nay thì thậm chí anh có thể giết em, con có thể giết Bố, vợ cắt của quý chồng, giết chồng chỉ vì miếng cơm manh áo...đang liên tiếp diễn ra quá mức báo động.

Một thông điệp gửi tới các bạn trẻ : Hãy học võ thuật, chơi bóng đá thật thường xuyên để rèn luyện bản lĩnh, sức khỏe, đạo đức và tính nhân bản - điều đó mới giúp xã hội này văn minh lên. Nơi nào hết cảnh người giết người, bóng đá chật ních sân hàng tuần thì nơi đó mới thực sự là Thành Phố hòa bình, Đất nước hòa bình.

Còn nơi mà có ngôi nhà của hai cụ già: vợ tên Trâm ( còng), chồng ngoài 70 tuổi yêu nước và giỏi ngoại ngữ chỗ ngõ Chùa Liên Phái luôn bị buộc cửa bằng dây thép, dây đồng mỗi sáng chủ nhật - Thành phố đó, Đất nước đó đã bị dẫm đạp bằng chính bàn chân của kẻ được hai Cụ và Nhân dân đóng thuế nuôi - đó là một nỗi đau và vết nhơ trong lịch sử Dân tộc.

Vậy các bạn trẻ hãy cố gắng sắp xếp lịch để học võ thuật, chơi bóng đá trong màu áo NO - U nhé, Tổ quốc đang cần trí tuệ, sức khỏe và tình thần Ái Quốc của các bạn.

30 tháng 10, 2011

Hà nội không còn thanh lịch.


  Thông báo khẩn !
     Sau vụ bị đám cô hồn cướp máy ảnh, đập nát và dùng đòn có nghề để tấn công tôi ngay ban ngày giữa phố Bà triệu hồi 10AM 30 sáng nay thì bận bởi vụ bóng đá nên giờ mới về viết lại để bà con rõ.
    Sáng, 9 giờ như thường lệ 6 năm nay, từ khi tôi xây cái Bảo việt năm 2005 nên chỉ ngồi quán Bonbon Bảo khánh - quán của chị Hằng nhà hát Tuổi trẻ. Hôm nay tỗi vẫn ra ngồi, biết em Phương và Phương Bích cũng ra hồ uống ca fe nên gọi đến đó ngồi cho vui. Mấy chị em đến đang ngồi thì xe AN kéo đến vài cái, vài chú vào rỉ tai chủ quán và dẹp hết hè. Chủ quán vào lạy chị em tôi và bảo : xin các bác tuần sau đừng vào quán em, cho em làm ăn.Thương quá nên chị em bảo nhau sang Thủy tạ cho dù biết ca fe bên đó mất cả gần nửa tạ thóc. AN bu đông như kiến xung quanh, quay phim, chụp hình.
   Có cả U Trâm ra hồ nên mời U vào ca fe luôn , U bảo : tuần trước U ra hồ một mình, đang ngồi ghế đá thì bị hai xe máy bắt cóc U mang về phường, con bé Nga phó chủ tịch phường cứ xin U là thôi đừng ra Bờ hồ ! U bảo : hôm nay có 4 đứa đến chặn cửa không cho chồng U đi đâu. U trốn từ hôm trước nên ra hồ được, mong gặp bà con cho đỡ nhớ. Nhà cứ Chủ nhật là có đứa mang dây đồng đến buộc cửa.
10 am 30, mọi người bảo nhau về còn việc nhà, chiều còn đá giải NO - U.
   U Trâm bảo có gần chục đứa cứ theo U, sợ có việc gì nên mình bảo : U cứ về, con đi xe máy theo U xem sao.
   Về đến chỗ U gửi xe ở đầu Bà triệu thì U lấy xe, mình đi sau, chụp ảnh xung quanh chỗ đám cưới. Biết là có hai đứa trai gái đi bộ theo từ Thủy tạ, 3 xe máy chở hai nữa. Mình đang chụp thẳng vào cái rạp đám cưới thì một thằng cỡ tuổi mình đội mũ bảo hiểm lao vào với cú đá song phi điêu luyện. Chỉ kịp né và để xe máy đổ xuống đường. Nó lao vào bồi tiếp mấy cú đấm móc, đấm vòng , cũng né không tự vệ. Một cú vả kêu chát một cái do mình đỡ bằng đao tay trái đặt bên tai phải. Nó giằng được máy ảnh và ba thằng nữa ra can kiểu dọn đường. Mình tóm một thằng bảo anh tao là sếp an ninh. Nó ra can đám kia lại, nhà đám cưới đang ăn đổ ra em. Mình bảo : tôi đang chụp ảnh cái rạp cưới thì tay kia ra cướp và đánh tôi như bà con biết đấy. Tên này ở đâu, là ai ? bà con bảo : à, anh này chúng tôi biết mà, thôi bác về đi, chúng nó gọi thêm ra mà mình bác thì rách việc.
  Cái máy IXY - 650 cannon nó giằng và đập ngay trước đám đông.
   Hậu quả còn lại: gốc ngón tay cái đang bị đơ, sưng to và tím, hy vọng không vỡ xương. Mai đi chụp phim, lấy hồ sơ, sẽ gửi thư và hồ sơ cho anh Nhanh nhà mình . Bà con chỗ Bà Triệu đã nhặt cái máy giập nát đưa U Trâm, U vừa gọi sẽ gửi tận nhà.
    Mấy bà con chỗ Bà triệu biết mình từ năm 95 khi lắp trạm điện khu ấy, mấy em gọi bảo em có ảnh và clip chụp rõ mặt thằng cướp máy ảnh của anh và đánh anh. Mình cũng lạ gì mấy đứa đó nhưng cũng xin ảnh để đối chiếu. Biết đâu lại gặp mấy anh em Ứng Hòa quân anh Nhanh đồng hương nhà mình ?
Nợ gì trả đó, của Bụt mất 1 đền 10, không quịt được.

     Tuy nhiên, Hà nội đã không còn tí nào văn hóa và an toàn nữa. Đó là điều đau lòng hơn cả. Côn đồ hay cô hồn ở từng góc phố, nơi mình lang thang và lớn lên, kiếm ăn suốt hơn 20 năm nay.
     Kính báo để bà con biết, cẩn thận khi ra phố chủ nhật, chụp ảnh hay quay phim ở đó.

29 tháng 10, 2011

Tiết kiệm kiểu Sếp - Phương Bích.

Bolgger Phương Bích bên Hồ Gươm ( hôm không bị bắt)
- Mọi người đi họp nhé.


Phân ban có hơn chục mống, tất cả quây quần trong phòng làm việc của giám đốc. Sếp ngồi chính giữa. Phần đầu là kiểm điểm công tác chuyên môn, chả liên quan gì đến tôi khiến tôi buồn ngủ rũ cả mắt. Phần sau là nói về công tác chung. Cái văn phòng bé tý xíu này thì chả có gì đáng nói. Mọi thứ để duy trì cho cái văn phòng này hoạt động, chỉ trừ có lương, và chi phí cho 2 cái xe ô tô biển xanh thì đều do nhà thầu lo hết. Thực ra cái văn phòng này của Tư vấn dự án là chính, nhưng với cái thế của Chủ đầu tư, Tư vấn vẫn phải bố trí cho cái gọi là Phân ban này ở chung.


- Các đồng chí phải hết sức tiết kiệm trong việc sử dụng giấy. Tôi thấy các đồng chí vẫn còn lãng phí quá, các đồng chí nên nhớ, mỗi khi các đồng chí tiết kiệm 1 tờ giấy thì các cháu nhỏ nghèo khó sẽ có thêm sách để đến trường…


Cái gì? Đang buồn ngủ mà tôi suýt sặc, hết cả mơ màng!


Trời ơi! Ngày xưa tôi nghe người ta kể có ông thủ trưởng dạy dỗ nhân viên rằng ở nhà thì có cha mẹ dạy bảo, đến cơ quan thì phải biết nghe lời thủ trưởng. Rồi phải biết giữ gìn cái ghế, cái bàn ở cơ quan như nó là của nhà mình vậy. Tôi tưởng đó chỉ là trên báo chí. Mà báo thì mọi người biết rồi đấy, có ít thì hay xít ra nhiều, có bé xé ra to hoặc ngược lại.


Bây giờ thì chính tai tôi nghe thấy rồi nhé, chứ chả phải nghe ai đó kể lại.


Ừ! Phải nói là Sếp nói đúng quá đi ấy chứ. Nhưng chỉ có điều, ai nói câu đó thì tôi tin, chứ là Sếp nói thì tôi quyết không tin.


Tôi biết Sếp từ hồi Sếp còn là chuyên viên thường, công tác tại phân ban phía Nam. Sau sáu bảy năm, vì có cái dự án lớn ở miền Trung nên Phân ban 2 được thành lập. Khi nào dự án kết thúc thì Phân ban 2 cũng sẽ giải thể. Vậy là Sếp được cử làm giám đốc phân ban!


Hồi ấy tôi đang ở ngoài ban. Vì công tác giải phóng mặt bằng ngoài hiện trường thiếu người, nên phải huy động cả cái loại bò sữa như tôi đi tăng cường. May là tôi chỉ phải đi gần, nhưng rồi cũng chán vì mãi chả thấy hết tăng cường. Một lần tôi sang Sở địa chính bổ sung hồ sơ, lúc ra về tình cờ gặp anh Phó giám đốc sở ở cầu thang, anh í quàng vai tôi kéo lại định thơm vào má khiến tôi hết hồn. Theo phản xạ, tôi đẩy anh í ra kêu:


- Ấy đừng


- Ấy đừng à?


Anh í cười nhìn tôi chòng chọc, còn tôi thì giả vờ liến thoắng nhờ cậy anh ấy về cái vụ sổ đỏ của nhà tôi. Anh í bảo:


- Khó đấy.


- Vâng, khó thì mới phải nhờ anh chứ. Hôm nào anh rảnh để em sang?


- Thì cứ sang đi.


Từ tầng 2 xuống nhà xe, gặp đám thanh niên đang ở lại chơi bóng bàn, tôi leo lẻo chào anh í rồi nhanh chân chuồn ra khỏi cổng. Hôm sau tôi viết đơn xin bố trí công tác khác. Tôi thực thà kể cho ông Chánh văn phòng nghe chuyện bị quấy rối, ông í cứ cười khùng khục.


Thế là tôi vào phân ban, làm thủ quỹ. Ôi giời, cái chân này thì trong đó ai kiêm nhiệm chả được. Nhưng tôi cần gì biết đến chuyện đó. Chả mấy khi có cơ hội được tung tẩy.


Vào trong này rồi, tôi mới thấy được một cuộc sống hoàn toàn khác. Tôi ngầm đặt biệt hiệu cho Sếp là: Lãnh chúa miền Trung!


Thoạt đầu tôi không nhận ra ngay nếp sinh hoạt và làm việc ở đây. Cho đến khi cô bé phiên dịch người miền Trung rụt rè hỏi tôi:


- Chị không sợ à?


Tôi tròn mắt hỏi lại:


- Sợ! Sợ cái gì?


- Thì đó, chị đi lại, cười nói rổn rảng…


Hóa ra ở đây có một sự phân biệt rất rõ rệt, giữa những người thuộc cơ quan Chủ đầu tư với Tư vấn nội, với những người địa phương làm việc theo hợp đồng có thời hạn như phiên dịch, tạp vụ, lái xe, bảo vệ, cấp dưỡng.


Ở đây to nhất, oai nhất là Sếp, mặc dù thực chất Sếp và chúng tôi là dân đi ở nhờ. Trong hợp đồng thì cái trụ sở này là nơi ở và làm việc của Tư vấn, gồm Tư vấn ngoại và Tư vấn nội. Lẽ ra Phân ban phải có trụ sở riêng, nhưng lấy thế Chủ đầu tư, bên Tư vấn phải đồng ý cho Phân ban sử dụng ké một phần. Thậm chí kẻ ở nhờ lại còn oai hơn cả ông chủ. Chắc thằng Tây nó tức lắm, nhưng ở Việt nam chúng tao nó thế đấy. Thậm chí thằng Tư vấn trưởng nào mà không cư xử khôn khéo, cái thằng ở nhờ ấy nó ton hót, xúi bẩy cấp trên đuổi bằng được. Thiếu gì lý do được đưa ra, cứ bảo là không hợp tác, cản trở tiến độ của dự án, thế là đuổi! Thằng khác vào, liệu cơm mà gắp mắm!


Đấy! Thằng Tư vấn nước ngoài mà còn thế, cái đám dân địa phương vào làm thuê ở đây thì là cái thá gì. Thảo nào mà họ cứ nem nép không khác gì con sen, thằng ở ngày xưa. Tôi có dịp đi đến một cái văn phòng trực thuộc ở địa điểm khác, thấy nói lái xe không được phép bén mảng vào khu văn phòng, mà chỉ được ở khu bảo vệ ngoài cổng. Tư vấn được ở nhà có máy điều hòa. Còn bảo vệ, lái xe tạp vụ thì đừng có mơ. Nhưng tôi choáng nhất là cái việc cấm lái xe vào khu văn phòng. Chả bù cho lái xe ở ngoài Ban, oai còn hơn cả chuyên viên.


Mọi người thấy tôi là nhân viên quèn nhất, mà cứ nhơn nhơn như không, đi lại hồn nhiên, cười nói hồn nhiên thì lạ lắm. Hồi mới vào, Sếp bảo:


- Cần về thăm nhà cứ bảo anh, anh bố trí cho đi công tác, đỡ tốn phép.


- Vâng! Nếu cần, em sẽ nhờ anh.


Nói vậy cho đỡ phụ tấm lòng thơm thảo của Sếp, chứ tôi chả bao giờ nghĩ đến chuyện xin xỏ. Phép của tôi hơi bị nhiều theo thâm niên làm việc của tôi, và nếu về thăm nhà thì tôi lại được thanh toán tiền tàu xe theo chế độ. Vậy thì sao lại cần phải nói dối là đi công tác? Cái chân thủ quỹ của tôi thì đi công tác kiểu gì? Cái đáng xin là chức vụ và tiền bạc tôi còn chả thiết nữa là.


Thật khó chịu nhất là ban ơn mà người ta không nhận. Dần dần tôi thấy Sếp khó chịu với tôi. Nhất là cái cách sống “hồn nhiên” của tôi làm phá vỡ cái uy nghiêm ở chỗ này. Thật là không ra làm sao cả. Trên phải ra trên, dưới phải ra dưới chứ. Cứ bằng vai phải lứa như thế này là không được! Cô bé phiên dịch cũng bị ghét lây vì thân với tôi, nó ngưỡng mộ cái mớ lý sự của tôi lắm, còn tôi thì lại ngưỡng mộ nó khi nghe nó kể về những công việc nó làm trước đây. Tôi bảo nó khi nó bảo nó là thư ký riêng cho giám đốc:


- Ở ngoài em giỏi thế, sao vào đây em cứ như con giun con rế thế. Em phải nhớ làm việc gì cũng phải có quy định, mà quy định lại phải dựa theo luật. Không phải ông to nào thích làm gì thì làm được. Phân ban tuyển em vào làm phiên dịch, kiêm thư ký cho Phân ban, chứ không phải cho riêng giám đốc nhé. Đến Phó tổng giám đốc ngoài kia còn không có tiêu chuẩn thư ký nữa là giám đốc phân ban.


Tôi không hỏi quan hệ trước đây giữa Sếp và cô bé phiên dịch như thế nào,.Nhưng từ khi cô bé thân thiết với tôi thì Sếp ghét nó ra mặt. Thậm chí có lần, nhân dịp đi nghỉ mát, cả phân ban vào nhà Sếp ở Sài Gòn chơi. Khi mọi người đứng dậy ra về, Sếp gọi giật cô phiên dịch lại bảo chờ tý, rồi Sếp quay vào nhà cầm ra một xấp phong bì đi phát cho từng người. Đến cô phiên dịch, Sếp thản nhiên đi qua để phát cho người bên cạnh. Khổ thân con bé, ngượng chín cả người. Nó tức tưởi kể cho tôi nghe làm tôi cũng máu nóng bốc lên đầu phừng phừng. Ra là Sếp cố tình gọi nó lại để chứng kiến màn trừng phạt nó đây. Khó có thể nói là Sếp vô tình. Dẫu nó có bé nhỏ mấy thì cũng là một con người đầy đủ hình hài trước mặt Sếp, thế mà Sếp nhớ phát phong bì cho cả người bên phải lẫn người bên trái mà bỏ qua người ở giữa thì nhất định là Sếp không vô tình. Vả lại chính Sếp gọi đích danh nó đứng lại chứ không phải là ai khác.


Cũng mừng là cô bé phiên dịch ngày nào bây giờ đã trở thành trưởng chi nhánh của một hãng bảo hiểm nước ngoài danh tiếng, lương gần 2 ngàn đô một tháng. Lúc này thì đúng là Trời có mắt.


Tôi có rất nhiều lý do để không tin Sếp là con người tiết kiệm như Sếp hô hào chúng tôi. Nhà Sếp ở Sài Gòn, chả mấy chủ nhật Sếp ở lại Phân ban. Cứ cuối tuần Sếp lại bay vào Sài Gòn. Những ngày nào Sếp ở lại Phân ban kể cả ngày thường, hết giờ làm việc mà hứng lên là Sếp đánh xe ô tô biển xanh vào trung tâm thành phố, cách đó chừng hơn chục km để đánh tennis. Tôi ngẫm chỉ cần Sếp nổ máy, xe lăn bánh ra đến cổng là đã mất đứt 1 ram giấy rồi, chứ đừng nói 1 tờ giấy như Sếp nói. Mà cái nghề làm dự án thì chỉ tốn giấy là nhiều. Mỗi lần soạn văn bản, trình đi trình lại, có khi mỗi lần sửa chỉ là một dấu chấm, dấu phẩy. Vị chi để ban hành được một tờ văn bản thì có khi phải mất chục tờ giấy bỏ đi là ít. Thay vì hô hào tiết kiệm 1 tờ giấy như thế, sao Sếp không quy định trình bằng file để sửa ngay trên máy có hơn không? Nhưng như thế nó không oai thì phải.


Chuyện ngoài lề về chủ đề tiết kiệm. Hồi tôi mới vào, một lần ngày nghỉ, Sếp khao lòng lợn tại phòng ở của Sếp ở khu văn phòng. Trong khi chờ đợi các cô phục vụ bày ra đủ món ăn, Sếp trưởng và sếp phó cụng bia với nhau. Một cậu sốt ruột bốc một miếng dồi. Lập tức Sếp quát lên:


- Thằng này láo, các cụ chưa ăn mà mày dám ăn trước à?


Cậu kia cười bảo:


- Các sếp uống, nhưng em không uống được thì em ăn.


- Láo toét!


Sếp vẫn buông một câu như vậy. Cậu kia đâm ra dở. Miếng dồi đã gắp lên đến miệng rồi, ăn vào thì chết, mà bỏ xuống thì nhục quá. Thấy vẻ mặt Sếp không có vẻ gì là đùa, thế là miếng dồi đành từ từ hạ cánh xuống đĩa. Trong đời tôi chưa từng chứng kiến những chuyện như thế bao giờ. Cứ tưởng chỉ có ở trong chuyện tiếu lâm.
Cái thằng đành bỏ miếng dồi ấy cũng đặc biệt lắm. Đang từ một thằng nghèo kiết xác, tính cái gì nó cũng quy ra thóc, chỉ qua cái dự án này nó trở thành giàu nứt đố đổ vách. Nó được Sếp phân cho phụ trách toàn bộ mảng đường nhánh, phụ trách gần trăm nhà thầu. Nghe nói có nhà thầu xách cả catap tiền đến phòng ở cho nó. Còn nó cũng chả giấu diếm khi bô bô nói với Sếp phó:


- Em chả hiểu tại sao, anh già hơn em, tiền anh cũng thể nhiều bằng em, thế mà sao gái nó cứ theo anh là thế nào?


Ngay cả khi đã giàu rồi, nó vẫn không bỏ hẳn được thói quen tính bằng thóc mới lạ chứ.


Sau gần chục năm, bây giờ Sếp đã thành Sếp tổng, còn cậu đành bỏ miếng dồi thì lên giám đốc Phân ban miền Nam. Tôi rời cơ quan đã lâu, nghe anh chị em ở cơ quan đang rên xiết rằng bây giờ đích danh Sếp phê duyệt cấp từng ram giấy một.


Khốn nạn rồi! Đã bảo là nghề dự án thì giấy và mực in là một trong những văn phòng phẩm thiết yếu nhất. Mỗi tháng phòng tôi xin phải sáu, bẩy ram mới gọi là tạm đủ. Bây giờ mà xin từng ram một thì cứ gọi là suốt ngày đi xin cũng đủ chết. Vì xin đâu có được ngay mà còn phải trình, phải xem xét, phải duyệt, rồi viết phiếu xuất kho, rồi lại trình ký… Hu hu! Khổ thân bọn ở lại quá.


 Nguồn : ChimKiwi Blog.