15 tháng 7, 2013

Xe đạp Pháp Nhuệ Giang làm khách mời.

Xe đạp Pháp Nhuệ GIang giao lưu với CLB Xưa và nay Hà nội.

Nhận được lời mời của CLB Xưa và nay Hà nội, anh em trong CLB Xe đạp Pháp Nhuệ Giang chúng tôi đã rất hào hứng đến để giao lưu với anh em Xưa và nay.

Đại diện đang chuẩn bị quà tặng.


Đại diện phát biểu chúc mừng CLB Xưa và nay






CLB Hà nội phố tặng hoa.



Tặng quà lưu niệm.
Vài hình ảnh giao lưu giữa các anh em trong các câu lạc bộ : Xưa và nay,  CLB xe đạp Huế, CLB Hoa phượng đỏ Hải Phòng :

Anh em Hà nội phố cũng tới giao lưu.



Một mẫu xe độc.










Chớm phê ...





Lên cao vút...xuống mất hút...




CLB So lex cũng tới giao lưu, tặng hoa.



Còn nhiều hình ảnh giao lưu vui vẻ sẽ được đăng tải, mời các anh em trong CLB đón xem...

8 tháng 7, 2013

Sự khác biệt về những vụ trốn thuế.

 Luật sư trốn thuế Lê Quốc Quân sắp hầu tòa

(Dân Việt) - Theo dự kiến ngày 9.7, TAND thành phố Hà Nội sẽ mở phiên tòa xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Lê Quốc Quân (sinh năm 1971, quê Hà Nội) về tội trốn thuế.

   Theo tài liệu của cơ quan tố tụng, Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam được thành lập tháng 4.2001, do Lê Quốc Quân làm Giám đốc. Bị cáo Quân thuê Phạm Thị Phương (SN 1982) ở Nam Định là kế toán ngoài giờ cho công ty của mình từ tháng 8.2008.
Để trốn thuế và tránh bị các cơ quan chức năng phát hiện Lê Quốc Quân chỉ đạo Phương lập khống các hợp đồng tư vấn môi giới thương mại, cụ thể là tìm người quen có bằng cấp kế toán, tài chính, chuyên gia kinh tế… rồi lấy thông tin của họ để lập hợp đồng tư vấn môi giới thương mại khống với công ty.
  Trong 2 năm (2010 và 2011), Phương đã lập khống nhiều hợp đồng với 9 chuyên gia tư vấn để họ ký khống cho công ty làm tăng chi phí cho công ty số tiền 1,75 tỷ đồng đã kê khai trốn thuế thu nhập doanh nghiệp. Hành vi này là trốn thuế thu nhập doanh nghiệp số tiền gần 440 triệu đồng.

Bệnh nhân nghèo bị lừa thử thuốc như... chuột bạch

  (TNO) Nhiều bệnh nhân nghèo ở Ấn Độ bị lừa tham gia các chương trình thử thuốc trên người mà không hề hay biết. Họ bị đối xử không thua gì những con chuột bạch trong phòng thí nghiệm.

Chữa bệnh tim xong... bị mất trí
Cách đây 5 năm, gia đình ông Niranjan Lal Pathak (70 tuổi, bị bệnh tim) vui mừng không thể tả khi nghe bác sĩ nói ông sẽ được chữa trị hoàn toàn miễn phí ở Bệnh viện Maharaja Yashwantrao, thành phố Indore, theo AFP ngày 7.7.
“Bác sĩ tư vấn với chúng tôi rằng chú của tôi sẽ được chữa trị miễn phí trong một dự án y khoa đặc biệt. Chúng tôi không phải trả bất kỳ chi phí nào”, Alok Pathak - cháu trai của ông Lal Pathak cho biết.
Khi ấy không một ai trong gia đình ông Lal Pathak biết mình bị "dụ dỗ" tham gia một chương trình thử nghiệm thuốc Atopaxar của hãng dược Eisai.

Bệnh nhân Niranjan Lal Pathak (70 tuổi), mất trí vì những tác dụng phụ của thuốc Atopaxar
Hậu quả, sau một thời gian điều trị tại bệnh viện, ông Pathak mắc bệnh mất trí, vì những tác dụng phụ của thuốc Atopaxar, theo AFP.
Gia đình của ông Pathak, được sự hỗ trợ của tổ chức bảo vệ quyền cho bệnh nhân Ấn Độ Swasthya Adhikaar Manch, đã đâm đơn kiện Bệnh viện Maharaja Yashwantrao và hãng dược Eisai.
“Ông chú tôi không còn nhận ra con cháu trong nhà nữa. Cuộc sống của ông ấy đến đây là chấm dứt. Chúng tôi cũng không còn chút hy vọng trông thấy ông ấy khỏe mạnh và hạnh phúc trở lại”, Alok nghẹn ngào nói với AFP.
Ông Pathak chỉ là một trong số nhiều trường hợp bệnh nhân nghèo bị lừa với chiêu bài “chữa bệnh miễn phí 100%” để rồi ký vào các bản thỏa thuận thử nghiệm thuốc trên người trái phép.
Theo tổ chức Swasthya Adhikaar Manch, trong những trường hợp khác, các hãng dược cấu kết với bác sĩ Ấn Độ bí mật kê toa thuốc thử nghiệm cho bệnh nhân nghèo uống mà không hề báo cho họ biết.
Vì thế, nhiều trường hợp bệnh nhân nghèo Ấn Độ, bị lừa uống thuốc thử nghiệm, đi chữa một bệnh, nhưng cuối cùng lại mắc thêm nhiều bệnh khác.

Một con chuột bạch bị chích thuốc thử nghiệm trong phòng thí nghiệm ở Mỹ
Thử thuốc trên người Ấn cho... đỡ tốn kém
Theo AFP, thử nghiệm thuốc trên người là một công đoạn bắt buộc đối với một sản phẩm dược trước khi được tung ra thị trường. Đây là một công đoạn đầy tốn kém đối với các hãng dược.
Trong trường hợp ông Pathak, Bệnh viện Maharaja Yashwantrao cho rằng chính vị bác sĩ kia đã lừa đảo bệnh nhân, chứ bệnh viện không hề chủ trương việc này. Hãng dược Eisai từ chối bình luận về vụ việc, theo AFP.
AFP dẫn một báo cáo của chính phủ Ấn Độ năm 2012 cho thấy các hãng dược tiết kiệm 60% chi phí cho công đoạn thử nghiệm thuốc trên người nếu thực hiện tại Ấn Độ, so với thực hiện tại các nước phát triển.

Một bệnh nhân đang điều trị tại một bệnh viện ở thành phố Kottayam (Ấn Độ)
Ông Amulya Nidhi, nhà hoạt động vì quyền bệnh nhân nghèo ở Ấn Độ, cho AFP biết: “Ở châu Âu và Mỹ, luật rất nghiêm ngặt. Nhưng ở Ấn Độ, luật về thử nghiệm thuốc trên người không nghiêm, cũng không rõ ràng nên dễ bị những hãng dược và các bác sĩ lợi dụng”.
Chẳng hạn, ở bang Madhya Pradesh, hồi nằm 2012, 12 bác sĩ bị phát hiện lừa bệnh nhân nghèo, trong đó có trẻ em và người tàn tật, tham gia thử thuốc trái phép, nhưng mỗi bác sĩ chỉ bị phạt 5.000 rupee (92 USD), theo ông Amulya Nidhi.
Hồi năm 2004, một vụ bê bối thử thuốc trên người trái phép, cũng tại bang Madhya Pradesh, từng làm chấn động dư luận Ấn Độ. Các nạn nhân vụ thảm họa rò rỉ khí gas ở thành phố Bhopal đã bị đem ra thử thuốc mà không hề hay biết.
“Con người không thể bị đối xử như những con chuột thí nghiệm thuốc”, AFP dẫn lời Thẩm phán Tòa án Tối cao Ấn Độ R.M. Lodha khẳng định.
Phúc DuyẢnh: AFP

"Bạn vàng "Trung Quốc mưu đồ "gặm nhấm" biển Đông bằng "tàu cá".


 
Trung Quốc ngày càng cho nhiều đoàn tàu cá xông ra biển Đông và cùng với nó là lực lượng tàu ngư chính, tàu bảo vệ. Đồng thời còn ngang ngược cấm các nước khác đánh cá ở vùng biển thuộc chủ quyền của họ. Vậy đằng sau việc đánh cá đơn thuần, còn có một mưu đồ nào khác?
 

8 tháng 6, 2013

Nhà vệ sinh bằng vàng, áo chữa cháy bằng bạc.

  Đọc các báo mấy hôm rồi biết tin Quảng Ngãi xây cái nhà vệ sinh trong trường học - như ảnh dưới - hết gần 600 triệu đồng,  xây tổng 13 cái cho 13 trường hết 5,7 tỷ đồng mà kinh hãi  mấy anh em xây dựng bọn tôi. 
 Lại kinh hãi hơn nữa khi thấy giám đốc sở cảnh sát PCCC chém gió với báo chí là cả Thủ đô mới chỉ có 50 bộ quần áo cho lính chữa cháy, đầu tư nhà nước cho sở còn hạn chế, mặt khác mỗi bộ quần áo chữa cháy đó có giá tới ...300 triệu đồng !

Nhà vệ sinh cũ cạnh nhà vệ sinh mới được xây bằng 600 triệu đồng. Ảnh : Tuổi trẻ.

   Làm nghề xây dựng hơn hai chục năm nay, giá cả từng viên gạch, cân xi, cân thép, nhân công xây dựng từng m2 nhà cửa đối với anh em tôi là chuyện hàng ngày, nó cũng như mấy bà bán cá nắm rõ giá hôm nay bao nhiêu, vì sao có xê dịch tí chút do khách quan, chủ quan. Vì thế nếu Quảng Ngãi xây cái nhà vệ sinh 29,9 m2 mà hết ngót 600 triệu đồng thì tôi cho là họ đã dùng cát trộn với vàng 18 K để trát vào tường cho nó quý. Việc này là tốt quá vì dự trù cho lúc nhà trường này có nghèo quá mà ngân sách nhà nước không duyệt cho nữa thì thày cô huy động các em ra cạo vữa và cô lại vàng, bán đi lấy tiền mua sắm bảng đen và sách vở. 
  Còn mấy bộ quần áo cho lính chữa cháy theo ông Giám đốc sở nói là giá đến 300 triệu cũng khiến anh em tôi bàng hoàng. Tìm trên gúc gờ thấy khắp Thế giới bán, bộ nào tiêu chuẩn Mỹ - ASTM thì cũng chỉ từ ba đến bốn chục triệu, Đài loan hay Hàn quốc thì rẻ hơn : từ 8 đến 15 triệu đồng. Có lẽ bộ mà ông Giám đốc kia nói theo tôi hiểu có thể các ông ấy đặt hàng làm thêm lớp bạc pha chì nguyên chất lót vào bên trong để ...chống phóng xạ của tia X, phóng xạ nguyên tử gì đó.
  Báo chí đôi khi làm cho bà con đọc xong ngã ngửa ra nhà, lẽ ra báo chí phải đưa ra các giả thuyết là cái đó nó có lí do này lí do kia...chứ kiểu câu viu như vừa rồi thì các sở 4 T nên chấn chỉnh lại các báo, không nên đưa tin như thế nữa gây nhiễu loạn thông tin. Đặc biệt là trong những lúc kinh tế, chính trị đang rất nhiều thứ bất cập như thế này. 

5 tháng 6, 2013

Năng lực phòng cháy chữa cháy từ khía cạnh quản lý.

 Qua một vụ cháy tại cây xăng 108 Trần Hưng Đạo Hà nội cho thấy rõ tồn tại nhiều vấn đề về quản lý PCCC.
 Thứ nhất : việc thiết kế và phê duyệt, cấp phép - được phía cơ quan chức năng nhà nước quản lý, nằm trong sở CS PCCC cácc tỉnh, Thành phố phụ trách, lớn hơn thì Cục PCCC phụ trách  - hiện đang rất lỏng lẻo : phê duyệt thiết kế cây xăng không quan tâm đến xung quanh cây xăng là gì, dân cư, cơ quan, bệnh viện, công trình công cộng.,.mà chỉ quan tâm đến phạm vi nội bộ cây xăng. Thậm chí qui mô nội bộ của cây xăng cũng rất qua quít : khu bồn chứa, khu tiếp xăng, khu nhà cho nhân viên, khu vệ sinh hay bể chứa nước, hệ thống chữa cháy của cây xăng...đều tạm bợ và rất nguy hiểm, tiềm ẩn nhiều rủi ro cháy nổ.
  Khu tiếp xăng dầu không có rãnh, bể thu xăng dầu rò rỉ ( nếu có ) từ mặt đất, vậy khi xe tiếp xăng dầu bị thủng ống, thủng téc mà chảy ra thì sẽ loang ra, làm sao chữa cháy kịp ? 

Một kiểu hố thu dầu, chống cháy lan cho thiết bị có chứa dầu : lưới thép và rải đá 3 x 4 trên mặt.

Thứ hai : Hệ thống chữa cháy tại chỗ của cây xăng, lực lượng nhân viên ( kiêm bán xăng dầu ) chữa cháy được tập huấn của cây xăng cũng rất hời hợt, thậm chí chỉ vài bình bọt để hoen rỉ, nhân viên nữ, có bầu vẫn bán xăng bình thường. Vậy khi cháy cây xăng thì làm thế nào ?
 Tôi làm trong ngành xây lắp điện, chỉ mỗi cái trạm điện nhỏ trong nhà xây, giá trị chỉ vài trăm triệu  nhưng cảnh sát pccc cũng yêu cầu bắt buộc có hệ thống phòng cháy riêng cho nó : hệ thống trung tâm chứa bình FM 200 tự động, các bình bọt xe đẩy, xách tay... rất tốn kém. Vậy mà cây xăng với giá trị nhiều tỷ đồng thì các vị bỏ qua, không bắt có đầu phun bọt hay khí tự động thì tiêu chuẩn nào đây ? 

 Thứ ba :  Phương tiện và con người của cs pccc hiện đang rất thiếu, yếu về nhiều mặt : xem chữa  cháy cây xăng bằng vòi nước trong 5 giờ đồng hồ, thử hỏi trên Thế giới này có nơi nào chữa như vậy ?
 Với nhiệt độ tăng cao đột biến từ cháy xăng thì chỉ trong vòng 10 phút là mọi thứ có thể nóng chảy  : bồn, kết cấu bê tông, kêt cấu thép...vậy xe chữa cháy mang vòi nước ( theo cán bộ của pccc Hoàn Kiếm nói là phải phun nước làm mát sau đó mới phun bọt...) phải hàng nửa tiếng sau mới tới hiện trường thì có nguy cấp không, các kết cấu công trình và xe bồn đã bị phá huỷ chưa ?
 Một cây xăng nếu có lắp đặt hệ thống đầu phun khí, bọt dập lửa tự động ( bao gồm khu vực bán xăng, khu chứa bồn, khu tiếp xăng...có tốn lắm thì cũng chỉ vài tỷ đồng ) như chúng tôi đang làm với trạm điện vài ba máy biến áp, với phòng DATE Center hàng vài trăm m2. Khi cháy lập tức phun khí dập ngay từ đám cháy nhỏ nhất, không duy trì ngọn lửa để nó cháy lan hoặc bùng lớn đủ để phá hoại thiết bị  hay kết cấu công trình.
 Về phần trang bị bảo hộ cho lính cứu hoả : quá coi thường vì để cho cả cảnh sát áo xanh lao vào lửa, các lính cứ hoả thì thiếu bảo hộ nên có thể nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ ngạt khói xăng dầu trong vòng 4 hay 5 phút là xong, khỏi cứu. 

Cảnh sát áo xanh tham gia chữa cháy. 

Lửa bén vào người cực nguy hiểm. Lính cứu hoả thì không có mặt nạ phòng độc, chịu nhiệt...

 Vụ cháy xe bồn tại cây xăng 108 Trần Hưng Đạo chỉ là một vụ nhỏ nhưng cũng đã gây thiệt hại lớn cho donah nghiệp và nhà nước, dân xung quanh. Đặc biệt nguy hiểm là tính mạng của nhiều cảnh sát phòng cháy bị bỏng lửa, phải cấp cứu. Những bất cập lộ rõ từ cả phía chủ cây xăng và cơ quan quản lý nhà nước về PCCC đã lộ rõ nhiều mặt cần phải chấn chỉnh. Sau vụ cháy thì các cán bộ của cơ quan chức năng lại lên báo cho rằng cần kiểm tra lại tất cả cây xăng trong nội thành, rồi cần tiền mua thêm trang bị, bảo hộ...rất nhiều thứ cần làm, rồi không biết sẽ làm thế nào, còn xảy ra cháy tiếp như thế nữa không thì không có ai đảm bảo, không anh nào khẳng định được có hay không.

 Ngay giữa trung tâm Thủ đô, nơi được quan tâm nhất , có hẳn một sở CS PCCC riêng, xe cộ đầy đủ nhất so với các tỉnh trên cả nước còn thế thì thử hỏi các tỉnh sẽ như thế nào ?