15 tháng 12, 2011

Đời sống, đô thị hôm nay.


  Khi "chốn an cư" thành ổ chuột

  Được xây dựng từ những năm 80, 90 của thế kỷ trước, một số khu tập thể (KTT) tại Hà Nội đang trong tình trạng xuống cấp nghiêm trọng từ chân cầu thang, lan can, tường nhà đến nền đất bong tróc, nham nhở.
 - Được xây dựng từ những năm 80, 90 của thế kỷ trước, một số khu tập thể (KTT) tại Hà Nội đang trong tình trạng xuống cấp nghiêm trọng từ chân cầu thang, lan can, tường nhà đến nền đất bong tróc, nham nhở.

Dân chung cư cũ thắc thỏm lo nhà sập

Dây điện ống nước đan vào nhau bò trên những mảng tường bong tróc nham nhở, những khung cửa sổ còn mất phủ rêu trên những đám cây mọc lẫn…Tối tăm, ẩm thấp và xuống cấp là tình trạng của nhiều khu tập thể (KTT) cũ của Hà Nội mà nhiều người dân vẫn gọi đó là “phố cổ II”.

Cùng bạn bè chen nhau chơi bóng trên những bậc cầu thang chật hẹp của KTT K5 (Quận Hà Đông) em Nguyễn Hải Long chia sẻ: “Khu nhà có sân tập thể nhưng được dùng để để xe máy có cả xe rác chật chội lắm nên bọn em vẫn thường chơi ở đây”. Vừa nói Long vừa chỉ xuống mảnh sân nhỏ đang để lố nhố xe máy và hai chiếc xe rác.

Được xây dựng từ những năm 80, 90 của thế kỷ trước, một số (KTT) tại Hà Nội đang trong tình trạng xuống cấp nghiêm trọng

Hơn 30 sống tại KTT ông Tô Như Sơn tâm sự: “Tình trạng xuống cấp cũng là tình trạng chung của nhiều khu tập thể. Nhìn thấy con cháu chơi ở những bậc cầu thang nham nhở biết là nguy hiểm cũng thấy lo nhưng chật chội quá nên chỉ biết nhăc nhở. Xuống cấp chưa được cải tạo người dân cũng chỉ biết “sống chung với lũ”.

Chỉ thêm vào ống xả nước đang chảy từ tầng 4 xuống, Long kể: “Ở đây nhà ai cũng làm một ống thoát nước như thế này, có buổi tối nước xả mạnh đi xuống cầu thang không để ý em bị nước bắn đầy người. Từ đấy em sợ đi lên cầu thang vào mỗi buổi tối”.

Trong những căn hộ tại nhiều khu tập thể dù đã được cơi nới bằng những ổ chuột, chuồng bò chuồng cọp nhưng vẫn không giải quyết được sự chật chội tù túng đến ngột ngạt. Có gia đình 7 người phải chia nhau 11m2. Khu nhà ở, nhà ăn, nhà vệ sinh liền kề nhau gần như không có sự phân cách. Cho đến bây giờ KTT Nguyễn Công Chứ vẫn đang sử dụng hệ thống vệ sinh chung vô cùng bất tiện.

Xuống cấp chưa được cải tạo người dân cũng chỉ biết “sống chung với lũ”.

Đặc biệt nhớ về trận động đất hồi đầu năm chị Minh vẫn còn thấy sợ: “Trận động đất làm bà con dân khu tập thể ai cũng sợ. Cứ nhìn những vết rạn nứt dọc ngang thì ai mà không lo không sợ. Mọi người còn trêu nhau cả khu tập thể chỉ như ngọn đèn cạn dầu trước động đất”.

"Cải tạo ư? Có đợi đến mùa quýt!"

Theo ông Tô Như Sơn KTT K5 đã được xây dựng từ những năm 80 nhưng đến nay vẫn chưa được cải tạo sửa chữa. Thời gian gần đây khu K5-2 đã tự góp tiền để cùng nhau tu sửa nhưng về cơ bản cũng chỉ mang tính chắp vá tạm thời. Với ông và biết bao hộ dân đang sống tại KTT thì: “Xây mới lại được KTT thì không còn gì bằng nhưng nếu chưa có kinh phí thì cũng cần đầu tư cải tạo. Và việc cải tạo ấy những người dân chúng tôi sẵn sàng đóng góp chỉ cần vạch ra cho dân cách thức cải tạo đúng”.

Ông cũng chia sẻ thêm: Gần đây cũng có 1 công ty xây dựng đến trình bày dự án cải tạo nhưng với cách thức của họ thì chỉ làm dân thêm lo về vấn đề nhà ở của chính mình.

  Những KTT cũ vẫn đang ca điệp khúc cải tạo nhưng không biết “bao giờ cho đến bao giờ”?

Theo thống kê của Sở Xây dựng, thành phố hiện có 982 chung cư cũ 4-5 tầng (23 khu tập trung và các công trình đơn lẻ nằm rải rác) do thành phố quản lý. Ngoài ra còn có 173 chung cư, nhà tập thể khác do Công ty TNHH Một thành viên Đô thị Phát triển Nhà và Đô thị (Bộ Quốc Phòng) quản lý.

Đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của người dân sống tại các KTT Nghị quyết số 34/2007/NQ-CP về cải tạo, xây dựng lại các chung cư cũ xuống cấp, ban hành ngày 3/7/2007. Sau 4 năm lên kế hoạch xây dựng, cải tạo lại hệ thống các chung cư cũ, xuống cấp của Thủ đô, nhưng đến nay, tiến độ công trình mới đạt 1% số lượng các công trình cần cải tạo, xây dựng lại.

Mong mỏi thực hiện từ nghị quyết, chập chờn những nỗi lo ngày một xuống cấp, những KTT cũ vẫn đang ca điệp khúc cải tạo nhưng không biết “bao giờ cho đến bao giờ”? Nhiều cư dân chung cư cũ vẫn cười buồn khi nhắc về chuyện cải tạo nhà "Cải tạo ư? Có mà đợi đến mùa quýt!"

Hồng Khanh

Nguon : VNN

14 tháng 12, 2011

Lại vỡ nợ, chắc còn nhiều nữa ?

Thêm vụ vỡ nợ hàng chục tỷ đồng tại Hà Nội

Chiều 13/12, hàng chục người tự xưng là chủ nợ đã kéo đến cửa hàng đồ gỗ Hoàng Hải thuộc khu đô thị Văn Quán (Hà Đông) tìm chủ cửa hàng đòi số tiền hàng chục tỷ đồng. Tuy nhiên, con nợ đã biệt tăm.
Chân dung nữ đại gia lừa hàng trăm tỷ 
Đại gia mới nổi vỡ nợ tín dụng đen
Những phi vụ lừa vay tiền siêu lãi suất
Chủ tiệm vàng trốn nợ hàng trăm tỷ đồng

Sự việc xảy ra lúc 14h khi Công an phường Văn Quán nhận được tin báo có rất nhiều người tụ tập trước căn nhà số 32BT8, khu đô thị Văn Quán để đòi nợ. Theo ước đoán của Trung tá Nguyễn Duy Huyền, chỉ huy lực lượng Công an phường giữ trật tự, tại hiện trường có hàng trăm người, trong đó phần lớn là chủ nợ và người nhà của họ.
Đến cuối giờ chiều, vẫn còn nhiều người tụ tập đòi siết nợ tại căn nhà số 32BT8, Khu đô thị Văn Quán. Ảnh: N.M
Cuối giờ chiều, vẫn còn nhiều người tụ tập đòi siết nợ tại căn nhà số 32BT8. Ảnh: N.M
Nhiều chủ nợ xuất trình giấy vay nợ viết tay, trong đó người nhận tiền là vợ chồng ông Phạm Vũ Hải (sinh năm 1970), chủ cửa hàng. Căn cứ theo các giấy tờ này thì số tiền mà các chủ nợ cho vay dao động trong khoảng từ vài trăm triệu đến hơn 3,5 tỷ đồng. Những người này cho biết đã không thể liên lạc được với vợ chồng ông Hải từ 2 - 3 ngày nay.
Khi đám đông kéo đến thì khu nhà xưởng và trưng bày sản phẩm vẫn mở cửa nhưng văn phòng của cửa hàng được khóa kín mít. Trông cửa hàng lúc này chỉ có vài ba nhân viên và đều không biết ông bà chủ đi đâu.
Hầu hết các chủ nợ đều khẳng định họ là chỗ quen biết với chủ cửa hàng. Khi thấy 2 vợ chồng ông Hải tiến hành huy động vốn để kinh doanh bất động sản, họ đã đồng ý cho vay do tin tưởng vào “cơ ngơi” (thực chất là mặt bằng đi thuê) cũng như việc “làm ăn lớn” của gia đình này. Lãi suất vay cũng được các chủ nợ tiết lộ ở mức “nhỉnh hơn ngân hàng đôi chút”.
Khu nhà xưởng và trưng bày sản phẩm của cửa hàng vẫn mở cửa với nhiều đồ gỗ bên trong.
Khu nhà xưởng và trưng bày sản phẩm của cửa hàng vẫn mở cửa. Ảnh: N.M
Rắc rối tiếp tục nảy sinh khi tại hiện trường xuất hiện 2 chủ nợ tên Lan và Hiền cũng có giấy cho vay với điều khoản được phép định đoạt toàn bộ tài sản hiện có trong cửa hàng nếu vợ chồng ông Hải không trả được nợ. Cả 2 người này cùng với nhiều chủ nợ khác đều muốn giữ số tài sàn nêu trên ngay lập tức để gán nợ một phần.
Tuy nhiên, đại diện Công an phường Văn Quán cho biết trong khi chưa có kết luận chính thức của cơ quan điều tra về việc vỡ nợ, trốn nợ của vợ chồng ông Hải, việc siết nợ nói trên là trái pháp luật. Công an phường cũng đề nghị các chủ nợ có đơn trình báo gửi cơ quan an ninh cấp trên để xem xét, điều tra.
Đến cuối buổi chiều, một số chủ nợ đã đồng ý ký tên vào đơn trình báo chung. Tổng số tiền ban đầu do các cá nhân khai báo đã lên tới gần 20 tỷ đồng. Theo chủ nợ tên Lan, đây chỉ là số tiền của các chủ nợ tại khu vực Hà Đông vẫn đeo bám tại hiện trường đến cuối giờ chiều. Nhiều người khác đã bỏ về trước đó. Về phía Công an phường, cơ quan này cho biết sẽ cắt cử cán bộ luận phiên theo dõi, bảo vệ những tài sản nói trên trước khi cơ quan điều tra vào cuộc để tránh khả năng người cho vay siết nợ trái phép.
Theo Công an phường Văn Quán, vợ chồng ông Hải thuê mặt bằng tại căn nhà 32BT8 để mở xưởng gỗ cách đây hơn một năm.
Theo Công an phường Văn Quán, vợ chồng ông Hải thuê mặt bằng tại căn nhà 32BT8 để mở xưởng gỗ cách đây hơn một năm. Ảnh: N.M
Về nhân thân, một số người dân sống gần cửa hàng cho biết ông Phạm Vũ Hải trước đây hành nghề xe ôm. Do buôn bán nên mở được cửa hàng và thuê mặt bằng tầng một của căn nhà số 32BT8, Khu đô thị Văn Quán cách đây hơn một năm. Tuy nhiên, đến thời điểm này, các chủ nợ cũng như cơ quan Công an vẫn chưa thể liên lạc được với người chủ cho thuê mặt bằng nói trên.
Nhật Minh

Nguon : VNex.

12 tháng 12, 2011

Quyền sở hữu - mấu chốt của vấn đề.

 Chủ đầu tư đã “ảo tưởng” khi kinh doanh trên tài sản của khách hàng.
 - Hiện tượng Chủ đầu tư tự ý đề ra mức phí quản lý nhà chung cư vượt quá mức quy định tại các địa phương đang diễn ra khá phổ biến. Mặc dù pháp luật đã có những quy định cụ thể về việc thu loại phí này.
 >>  Cư dân Keangnam bị cấm treo… quốc kỳ
 >>  “Lạ lùng” hàng trăm hộ dân phải leo bộ tại tòa nhà Keangnam
Vụ cháy xảy ra tại tòa nhà thấp tầng của tổ hợp Keangnam vào ngày 27/8/2011
(Ảnh: Tiến Nguyên).
Trong thời gian gần đây, chung cư Keangnam  trở thành điểm nóng về vấn đề xung đột trong việc thu phí giữa Chủ đầu tư và các hộ dân. Trước vụ việc trên, PV Dân trí đã có cuộc phỏng vấn luật sư Trương Anh Tú, Trưởng Văn phòng Luật sư Trương Anh Tú (Đoàn Luật sư TP. Hà Nội) dưới góc nhìn pháp lý xung quanh vụ việc này.
Theo ông đâu là vấn đề mấu chốt trong việc sảy ra xung đột giữa Chủ đầu tư trong việc thu phí quản lý tại các khu vực nhà chung cư?
Mấu chốt của hiện tượng trên, đồng thời cũng là nguyên nhân của sự xung đột, chính là việc xác định có hay không quyền được quản lý, kinh doanh tại toà nhà - Khu chung cư của Chủ đầu tư. Khi bán căn hộ tại các tòa nhà, khu chung cư thì Chủ đầu tư vẫn cố tình giữ lại các công trình công cộng gắn với nhu cầu thiết yếu trong sinh hoạt hàng ngày của những người sống trong chung cư như cầu thang máy, bãi đỗ xe... mặc dù những công trình này không thuộc về họ.
Khi chung cư được đưa vào khai thác thì Chủ đầu tư tự cho mình quyền làm chủ của các công trình này và tiến hành việc sử dụng các công trình ấy trong khuôn khổ cung ứng dịch vụ, tiện ích phụ trợ và thu phí. Trong mối quan hệ cung ứng dịch vụ loại này thì Chủ đầu tư nắm vai trò độc quyền. Tuy nhiên, do Chủ đầu tư thường chỉ quan tâm tới lợi nhuận của mình nên thường thu phí rất cao. Từ đó dẫn tới mâu thuẫn, xung đột xảy ra là điều dễ hiểu.
Vậy Chủ đầu tư sau khi xây dựng và bán các căn hộ thì họ có quyền gì đối với tòa nhà, những diện tích công cộng như cầu thang máy, nhà xe, khuôn viên cây xanh…?, Pháp luật có quy định gì về quyền của Chủ đầu tư trong trường hợp này?
Sau khi xây dựng và hoàn thiện tòa nhà, khu chung cư thì Chủ đầu tư tiến hành bán và chuyển giao các căn hộ trong tòa nhà, khu chung cư tới người mua (cụ thể ở đây là các hộ dân). Qua tiến trình này thì Chủ đầu tư mặc nhiên chấm dứt quyền sở hữu của mình, quyền sở hữu này được chuyển giao toàn bộ cho những người mua (chủ căn hộ). Do vậy, sau khi bán những căn hộ thì Chủ đầu tư không còn bất cứ quyền năng gì đối với các tòa nhà, khu chung cư nữa.
Ngược lại Chủ đầu tư phải có nghĩa vụ bảo hành, đảm bảo chất lượng của tòa nhà theo quy định tại Điều 74, Luật Nhà ở, Điều 23 của Luật Kinh doanh Bất động sản ngày 29/6/2006, theo đó: “Nhà ở được bảo hành sau khi hoàn thành việc xây dựng và đưa vào sử dụng” vàBên bán có trách nhiệm bảo hành nhà, công trình xây dựng đã bán cho bên mua”.
Một điểm cần phải nhấn mạnh để thấy rằng, lâu nay Chủ đầu tư đã “ảo tưởng” về quyền năng (sở hữu) lâu dài, quá lớn của mình sau khi đã chuyển giao nhà cho người mua.
Vậy trong trường hợp Chủ đầu tư chưa bán toàn bộ những căn hộ trong toà nhà - Khu chung cư thì quyền sở hữu của họ đến đâu?
Ngay cả trong trường hợp Chủ đầu tư mới chuyển nhượng một phần trong tổng số các căn hộ chung cư của tòa nhà - Khu chung cư thì quyền của Chủ đầu tư cũng đã chấm dứt. Chủ đầu tư chỉ còn lại quyền sở hữu đối với những căn hộ chưa bán, quyền sở hữu này cũng chỉ tương đương và bình đẳng với quyền của những chủ căn hộ khác tại tòa nhà - Khu chung cư mà thôi.
Tuy nhiên, trên thực tế do việc các hộ dân sống tại các tòa nhà, khu chung cư chưa nhận thức hết quyền năng của mình để đấu tranh nên đã phải chịu những thiệt thòi, những sự áp đặt vô lý từ phía Chủ đầu tư.
Rất nhiều cư dân đã tụ tập trước sân, mang theo băng rôn, khẩu hiệu
phản đối Keangnam.
Sau khi nhận các căn hộ từ Chủ đầu tư thì Chủ các căn hộ chung cư có những quyền gì thưa ông?
Đối với các chủ căn hộ thì họ có các quyền sở hữu một cách tuyệt đối với phần diện tích căn hộ của họ (sở hữu riêng). Theo quy định tại Khoản 2, Điều 70 của Luật Nhà ở, theo đó ngoài phần sở hữu riêng của chủ căn hộ bao gồm: Phần diện tích bên trong căn hộ, bao gồm cả diện tích ban công, lôgia gắn liền với căn hộ đó; Phần diện tích khác trong nhà chung cư được công nhận là sở hữu riêng theo quy định của pháp luật; Hệ thống trang thiết bị kỹ thuật sử dụng riêng gắn liền với căn hộ, phần diện tích thuộc sở hữu riêng.
Ngoài phần diện tích sở hữu riêng như trên thì Chủ căn hộ chung cư còn sở hữu các phần sử dụng chung theo quy định tại Khoản 3, Điều 70 của Luật Nhà ở, đó là các phần:“Phần diện tích nhà còn lại của nhà chung cư ngoài phần diện tích thuộc sở hữu riêng; Không gian và hệ thống kết cấu chịu lực, trang thiết bị kỹ thuật dùng chung trong nhà chung cư, gồm khung, cột, tường chịu lực, tường bao ngôi nhà, tường phân chia các căn hộ, sàn, mái, sân thượng, hành lang, cầu thang bộ, thang máy, đường thoát hiểm, lồng xả rác, hộp kỹ thuật, nơi để xe, hệ thống cấp điện, nước, ga, thông tin liên lạc, phát thanh, truyền hình, thoát nước, bể phốt, thu lôi, cứu hoả và các phần khác không thuộc sở hữu riêng của căn hộ nào; Hệ thống hạ tầng kỹ thuật bên ngoài nhưng được kết nối với nhà chung cư đó (khuôn viên cây xanh, đường nội bộ…)”.
Từ những quy định về quyền sở hữu trên đây đã cho phép những hộ dân sinh sống trong toà nhà những quyền năng bất tận, từ quyền chiếm hữu, sử dụng và định đoạt tuỳ thích (theo pháp luật).
Từ quy định hết sức rõ ràng về phần sử sở hữu của Chủ các căn hộ tại các tòa nhà chung cư, khu chung cư thì rõ ràng Chủ đầu tư không có bất kỳ quyền năng gì đối với tòa nhà chung cư khi đã bán. Ngược lại, tập thể các hộ  gia đình là người chủ sở hữu tuyệt đối đối với toàn bộ tòa nhà, khu chung cư.
Vì vậy, họ có quyền giữ Chủ đầu tư ở lại để phục vụ cho họ nhưng cũng có quyền trục xuất Chủ đầu tư ra khỏi tòa nhà bất kỳ khi nào họ muốn. Thậm chí, với các cơ quan chức năng khi đến tòa nhà, khu chung cư làm việc cũng đều cần phải có công lệnh hay sự cho phép của chủ sở hữu.
Vậy theo ông, người dân sống trong các Khu đô thị nói chung cũng như người dân tòa nhà Keangnam phải làm gì để bảo vệ quyền lợi của mình?
Trước những sự việc xấu diễn ra tại nhiều khu đô thị mới và gần đây là tại tòa nhà Keangnam cho thấy quyền lợi của cư dân sống ở đây đang bị xâm phạm một cách nghiêm trọng, vì vậy bà con phải đoàn kết, đấu tranh cho quyền lợi của mình, tuy nhiên phải hết sức tỉnh táo, ứng xử một cách đúng pháp luật và phải đấu tranh bằng pháp luật.
Việc Chủ đầu tư kinh doanh trên tài sản của bà con, cộng thêm việc thu phí với giá “cắt cổ” và tự ý cắt điện, nước, cắt cầu thang máy đã trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu và quyền tài sản chung của bà con, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống sinh hoạt của nhân dân nơi đây, đây là hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật được quy định trong Luật Nhà ở, vì vậy bà con có quyền tố cáo hành vi này ra trước pháp luật.
"Chúng ta có đủ căn cứ pháp lý để “loại bỏ” sự có mặt của Chủ đầu tư ra khỏi khu chung cư, bởi không ai yêu cầu (chấp nhận) Chủ đầu tư phải kinh doanh trên tài sản của bà con, bà con sẵng sàng thuê người làm nhiệm vụ quản lý tòa nhà của mình theo ý của mình và thực sự bảo vệ quyền lợi của mình. Bằng cách tự lập ra Ban quản trị để quản lý và vận hành hoạt động của chung cư, sau đó thiết lập Ban quản lý tòa nhà thông qua phương thức đấu thầu rộng rãi, tạo sự cạnh tranh công bằng, ai thoả mãn tối đa nhu cầu của bà con thì bà con cho họ làm, bằng không thì loại bỏ.

Tốt nhất, bà con ở các chung cư không nên để các Chủ đầu tư ở lại tòa nhà của mình, việc để họ “gửi một chân” trong toà nhà của mình là một sai lầm nghiêm trọng của bà con, việc này dẫn đến những hậu quả như chúng ta đã thấy"- Luật sư Trương Anh Tú nhấn mạnh.
Vũ Văn Tiến (thực hiện)

Nguon : Dantri.vn

    Bà con nào đã mua chung cư hay sắp mua chung cư thì đọc bài này thật kỹ. Ví dụ tòa nhà chung cư gồm 100 căn thì Chủ đầu tư sau khi đã bán xong cả tòa nhà liệu còn có quyền lợi gì ở đó không ? giả dụ tôi là một chủ nhà, mua đứt cả trăm căn - cả công trình rồi - thì chủ đầu tư còn được quay lại đòi tăng giá dịch vụ hay cắt điện thang máy không ? thang máy và trạm điện đã được tính vào giá trị đầu tư công trình rồi, bán đứt cho bà con rồi thì họ làm gì còn quyền gì  ở tòa nhà ?
  Tuy nhiên, rất tiếc là đa số bà con đi mua nhà chung cư đều không tìm hiểu về các vấn đề này, họ chỉ quan tâm đến căn hộ riêng biệt của họ mua, không quan tâm đến xung quanh, quan tâm đến cộng đồng nên cuối cùng vẫn phải đối mặt với kết cục : tranh cãi về quyền sở hữu chính cái tài sản của mình. Đó là sự thiếu hụt vô biên của bà con ta khi họ không quan tâm đến chính cái ...túi tiền và quyền của mình. Đáng thương  !

9 tháng 12, 2011

Những công trình trăm năm tuổi.

    Người Việt và du khách từng đến Việt nam, thăm Hà nội đa số đều biết đến Nhà hát lớn Hà nội và vài công trình kiến trúc có tuổi đời trên dưới trăm năm  khác.
    Mỗi công trình kiến trúc đều để lại dấu ấn của một thời điểm lịch sử, ở  đó có văn hóa, có tâm tư, có ước nguyện của tác giả hay của cả xã hội gửi gắm vào. Những công trình tồn tại với thời gian đa số phải có tính bền vững về chất lượng, đẹp và công năng sử dụng hợp lý cho dù nhu cầu của xã hội, của cộng đồng ngày một nâng cao. Một công trình tương tự như Nhà hát lớn Hà nội đã tồn tại và đang là một điểm nhấn của Thủ đô lớn bậc nhất Thế giới.

Nhà hát lớn - Thời đang xây dựng.

  Nhà hát lớn Hà nội đang kỷ niệm  100 năm tuổi, thực tế được như hôm nay thì nó đã được trùng tu, cải tạo lớn vào những năm 1998 - 2000. Kiến trúc sư tài ba người Pháp gốc Việt Hồ Thiệu Trị đã bỏ công lục lại tất cả hồ sơ gốc của công trình đang lưu tại Pháp để mang về Việt nam, cùng các chuyên gia xây dựng của Bộ xây dựng làm trẻ lại một công trình vô giá như chúng ta đã biết.

Một quần thể các công trình ngày nay vẫn đẹp với qui hoạch và xây dựng từ trăm năm trước.


  Để có những công trình tồn tại mãi với thời gian, tạo được những dấu ấn đẹp cho Thủ đô là nhờ những tâm huyết của các Kiến trúc sư, các nhà quản lý, các bàn tay vàng của Dân Việt. Trang sách đẹp sẽ ghi nhận đầy đủ công lao của họ, những bất cập hay lỗi lầm trong qui hoạch và xây dựng cũng được ghi lại kể cả khi  thời gian và con người đào thải chúng.

Cổng làng tôi - cũng kỷ niệm 100 năm tuổi và đang được tu bổ.

    Trên các diễn đàn về qui hoạch, kiến trúc, xây dựng...chúng ta thường thấy các sếp quản lý chém gió về tầm nhìn, chiến lược, kế hoạch cho 5 năm, 10 năm, 20 năm thậm chí đến tận 2050. Tuy nhiên ai cũng hiểu rằng : với tu duy nhiệm kỳ chỉ có 5 năm thì tầm nhìn dài hơn thế chỉ là chuyện chém gió, những dự án hay công trình như Nhà hát lớn hay ít ra là cái cổng làng bé nhỏ, sau 100 năm vẫn sử dụng tốt sẽ quá hiếm khi mà  tư duy quản lý chưa ra khỏi cổng làng. Ai dám khẳng định một công trình như cái bảo tàng Hà nội mới xây kia sẽ tồn tại được trăm năm như Nhà hát lớn - một công trình tốn rất ít sắt thép bê tông ?
 
(Minh họa: Ngọc Diệp) - Dantri.

  Sân golf la liệt trên ruộng lúa, trường học và bệnh viện quá tải - đó là lỗi của qui hoạch, còn ai quản lý qui hoạch thì ai cũng biết nhưng chịu, không rõ cá nhân  anh nào chịu trách nhiệm.
  Thực tế là chúng ta đang thiếu những nhà quản lý còn các Kiến trúc sư hay những người thợ có bàn tay vàng thì không thiếu.

  

Thưa bà Bộ trưởng Y tế: Điều gì "làm bẩn áo blouse"?

    Phong trào đã được phát động"nói không với phong bì" vẫn nhan nhản cảnh...nhận phong bì? 5 bệnh viện "nói không với phong bì" là con số quá nhỏ với tổng số 1.500 bệnh viện trên cả nước
Hình ảnh "lương y như từ mẫu" bây giờ bỗng xa lạ ghê gớm, có người đã nói với tôi như thế khi nhắc đến hiện tượng phong bì cho bác sĩ. Vậy thì điều gì đã "làm bẩn áo blouse", làm y đức phải đổi chất theo chiều hướng xấu?
Xét đến cùng, theo tôi, là trách nhiệm của Bộ Y tế!
"Nhà thương bị biến thành ...nhà ghét"
Theo tìm hiểu của người viết, tình trạng quá tải đều xuất hiện ở các bệnh viện lớn. Điều đáng nói là bất kỳ bệnh gì, tai nạn gì, dù nặng hay nhẹ thì tâm lý người dân đều muốn tìm đến các bệnh viện lớn dù có thứ bệnh chỉ cần trạm y tế... phường, xã là đủ.
Nhu cầu càng cao thì chi phí phục vụ cho nhu cầu càng phải lớn, nên hoặc anh có tiền nhiều, hoặc anh có thế lực, hoặc anh... khỏe mạnh (và số ít may mắn thì có cả ba thứ ấy) thì mới khỏi sợ phải tới bệnh viện lớn.
Có phong bì thì được ở phòng riêng, được bác sĩ, điều dưỡng hộ lý chăm sóc tận răng. Hoặc là "con anh Sáu, cháu chú Ba, người nhà dì Tám" thì lúc ấy người bệnh mới có những chế độ riêng mang tính... tình cảm.
"Không có phong bì? Nằm chung giường bệnh nhé! Nằm ngoài hành lang nhé! Chưa bị lườm, bị quát vào mặt là may rồi nhé!"- bạn tôi, một người phải điều trị lâu dài ở một bệnh viện lớn tại TP.HCM nhận xét như vậy. Anh không phải loại người thiếu tiền nhưng cũng không phải là người vô cảm đến mức không biết xung quanh mình đang diễn ra cái gì. "Cơ chế nó thế"- anh kết luận.
Chừng nào vẫn còn cảnh quá tải tại các bệnh viện thì sẽ vẫn còn cảnh "nhà thương" bị biến thành... nhà ghét, tôi nghĩ vậy. Mật độ làm việc căng thẳng sẽ khiến các khuôn mặt các lương y khó giãn ra mà cau có lại. Lượng bệnh nhân đông đúc sẽ luôn phát sinh chuyện "xin bác sĩ cho người nhà em thoải mái một chút". Và phong bì được đưa...
Bác sĩ Hoàng Xuân Đại - nguyên chuyên viên cao cấp Bộ Y tế từng phát biểu trên www.danviet.vn đã cho rằng việc "nói không với phong bì" của 5 bệnh viện lớn trên địa bàn Hà Nội là "nói và làm" còn khoảng cách xa. Bác sĩ Đại cho rằng câu chuyện đưa và nhận phong bì hiện đã trở thành chuyện "cơm bữa" ở các bệnh viện.
Bệnh viện thực hiện cam kết "Nâng cao quy tắc ứng xử trong bệnh viện" là điều rất tốt, rất nên làm. Tuy nhiên ông cho rằng ngành y tế nếu muốn "nói không với phong bì" thì trước hết phải thực hiện giảm tải bệnh viện, tăng cường trang thiết bị cho các bệnh viện tuyến cơ sở.
Phải thực hiện tăng cường, mở rộng bệnh viện tuyến trung ương. Mặt khác cần có chính sách nâng cao lương và chế độ phụ cấp thâm niên cho cán bộ y tế để họ sống được bằng nghề.

Bộ trưởng bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến phải thừa nhận: "Quá tải đang làm méo mó chân dung ngành y tế". Ảnh: Chí Hiếu - SGTT
Và ông đoán không sai, nơi "nói không với phong bì" vẫn nhan nhản cảnh... nhận phong bì! Mà 5 bệnh viện "nói không với phong bì" là con số quá nhỏ so với tổng số 1.500 bệnh viện khắp cả nước.
Nên buồn không? Khi chuyện không nhận phong bì mà vẫn chữa bệnh theo đúng lương tâm thầy thuốc trở thành chuyện hiếm...
Trách nhiệm chung chung
Bộ trưởng bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến phải thừa nhận: "Quá tải đang làm méo mó chân dung ngành y tế". Một đồng nghiệp của tôi tại Sài Gòn Tiếp Thị là nhà báo Phan Sơn tỏ ra thông cảm với ngành y tế khi đưa ra các lý do như đời sống nhân viên y tế thấp, lại chịu áp lực tự chủ tài chính toàn phần.
Điều này làm một số bệnh viện... thích duy trì quá tải, "vơ bèo bắt tép", khám số đông bù lại để lấy tiền trang trải chi phí và nuôi sống nhân viên. Anh Sơn tự hỏi rằng: Ai duy trì khung lương bất hợp lý? Một bác sĩ học sáu năm ra trường cũng nhận lương khởi điểm như một cử nhân học bốn năm của ngành khác?
Ở một góc độ khác, các công trình mọc lên như nấm hiện nay chỉ có cao ốc văn phòng, chung cư, sân golf... mà không có bệnh viện nên quá tải là dễ hiểu. Ngay cả các công trình này khi mọc lên, cũng không có nhiều hoạch định về công trình dịch vụ y tế đi kèm.
Hệ lụy là các bệnh viện trung ương có tình trạng khám bệnh với tốc độ kỷ lục... 1 phút/người thì các trạm ý tế xã phường vẫn đìu hiu người đến vì tâm lý "bệnh viện to yên tâm hơn". 1 phút ấy, biết đâu sẽ có trường hợp bác sĩ tư vấn theo kiểu "đau bụng uống nhân sâm..." do không thể nào nắm bắt hết tất cả các triệu chứng.
Người bệnh càng đông thì nguy cơ "tắc tử" càng cao!
Nằm trong "cái được gọi là cơ chế" ấy, liệu một bác sĩ có lương tâm có chao đảo tay nghề vì lịch khám dày đặc không, có không nhận phong bì dưới mọi hình thức không? Muốn trả lời không, có lẽ họ nên đến một bệnh viện tư nào đó mà ở đó dịch vụ xứng đáng với đồng tiền người bệnh bỏ ra. Mà ở bệnh viện tư, có lẽ người nghèo khó với tới được...
Thưa bà bộ trưởng bộ Y tế! Bà nhìn được vấn đề quá tải ở các bệnh viện, bà đau lòng, bà biết luôn cả nguyên nhân tại sao... Vậy thì tôi tin người dân sẽ chờ bà làm gì để giải quyết thảm trạng đó. Người dân cũng đủ tinh tường để biết được những phát ngôn tâm huyết và những phát ngôn mang tính truyền thông hình ảnh. Người dân càng hiểu rõ hơn có hay không tư duy nhiệm kỳ trong cách làm việc của các "công bộc" của dân.
Rất hy vọng bà sẽ làm được điều gì đó để giảm bớt nỗi đau lòng của mình...
Vì cũng như bà, rất nhiều người dân khác biết rõ điều gì đang "làm bẩn áo blouse", "làm méo mó chân dung ngành y tế"!

Người dân cũng đủ tinh tường để biết được những phát ngôn tâm huyết và những phát ngôn mang tính truyền thông hình ảnh. Người dân càng hiểu rõ hơn có hay không tư duy nhiệm kỳ trong cách làm việc của các "công bộc" của dân.
 
Nhất Ngôn/Tuanvietnam.net
GDVN.

Kỳ án hiếp dâm : Chúng tôi chết thêm lần nữa.

 Khi hay tin Tòa tối cao bác đơn kháng nghị “kỳ án hiếp dâm”, chúng tôi như chết lặng. Bao hy vọng chờ đợi suốt 2 năm qua, nay mọi thứ như đổ sụp xuống...

Nhà như có tang khi hay tin

Tại cửa hàng của Nguyễn Đình Lợi, chúng tôi gặp cả ba chú cháu nhà Nguyễn Đình: Nguyễn Đình Tình, Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Kiên và người đã chạy vạy kêu cứu cho ba chú cháu Nguyễn Đình là cô Phạm Thị Hồng. Mọi người có mặt ở đây để viết đơn gửi các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước kiến nghị quyết định của Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao.

Trong số tất cả những khuôn mặt nặng như chì kia, không đôi mắt nào cho chúng tôi thấy điểm nhãn của sự hoan hỉ mà thay vào đó là những đôi mắt mọng đầy nước như chỉ trực tuôn ra.



Nguyễn Đình Tình rầu rĩ ngồi thu mình trong một góc nhà. Rồi đây, khi anh phải vào trại, anh sẽ bỏ lại người "vợ" đã dũng cảm vượt qua tất cả để đến với anh.


Nguyễn Đình Tình ngồi thu lu trong một góc, đầu tóc bù xù, gục mặt xuống bàn. Tiếp chúng tôi, Tình nhát gừng nói về sự thất vọng của mình và kể lại cho chúng tôi khi anh và gia đình hay tin. Chiều qua, khi nhận được tin chẳng lành, không khí trong gia đình như có tang. Tình đã lấy hết can đảm, cố nén lòng mình để nói với người vợ dũng cảm đã dám vượt qua tất cả để lấy anh làm “chồng”.

“Ban đầu vợ tôi không tin và nói “anh cứ trêu em” và cười. Nhưng khi tôi khẳng định đó là sự thực thì vợ tôi đã khóc nức nở. Tối đến, mọi người đến rất đông.

Một phần vì chưa rõ kết quả nên tới hỏi thăm, một số người thì đến động viên, an ủi. Mọi người ai cũng không tin Hội đồng thẩm phán đã có thể ra bản kết luận “bản án phúc thẩm đã “xét xử đúng người, đúng tội, không làm oan”.

Tình là người thiệt thòi nhất trong số ba chàng trai trong kỳ án này. Trong thời gian ở trại, anh đã vô tình mắc căn bệnh thế kỷ HIV. Dù anh đã nhận được tấm tình cảm chân thành của một người con gái xa lạ không hề quen biết và chị đã vượt qua mọi dị nghị, mọi định kiến để đến với Tình, cùng anh xây dựng hạnh phúc gia đình.

Giờ đây, Hội đồng thẩm phán ra quyết định bác đơn kháng nghị và như vậy anh sẽ phải ngồi tù, người “vợ” của anh sẽ phải một mình ở nhà đợi ngày anh mãn hạn.




Ba chàng trai trong vụ "kỳ án hiếp dâm" giờ đây không biết suy nghĩ gì, họ đều đã mất phương hướng.


Giờ đây, Tình cũng như mọi người không biết suy nghĩ gì, “Tôi chẳng biết nói gì nữa, bây giờ mất phương hướng hết cả rồi.” Nguyễn Đình Kiên nói.

Hủy bỏ hạnh phúc trăm năm vì quyết định bác kháng nghị của Tòa tối cao

Đối với Kiên, thì đến ngày 16/12 tới đây anh sẽ hết “hạn tù”, nhưng còn với Tình thì còn hơn 4 năm và Lợi còn hơn 5 năm nữa. “Nếu phải vào lại tù, tôi cũng vẫn đi. Tôi chẳng còn gì để mà mất nữa. Suốt hai năm qua, chúng tôi sống như không vậy thì giờ đây vào tù cũng vậy thôi” , Tình ngao ngán.

Trong suốt hai năm qua, ba chàng trai cùng gia đình và dư luận toàn xã hội vẫn mong chờ, vẫn hy vọng... Nhưng điều đó giờ đã không xảy ra. Như vậy, mặc nhiên ba chàng trai ấy vẫn mang cái án hiếp dâm trong quãng đời còn lại và họ sẽ phải "mang" nó ngay cả khi họ không còn trên đời này nữa.




Sau hai năm chờ đợi, Lợi đã quyết định lấy vợ. Nhưng giờ đây, hạnh phúc trăm năm của anh sẽ bị hoãn lại.


“Tôi không thể tin nổi sẽ có cái ngày này. Chúng tôi sẽ viết đơn kiến nghị, đấu tranh tới cùng. Một số người nói rằng, có người tham gia đưa ra quyết định này lại chính là những người đã ngồi tham gia xét xử chúng tôi trước đây... ” Nguyễn Đình Kiên ngao ngán nói với chúng tôi những suy nghĩ của cá nhân anh.

Còn đối với Lợi, quãng thời gian hai năm qua anh đã cố gắng hòa nhập trở lại cuộc sống bình thường và anh đã có cửa hàng sửa xe máy cho riêng mình. Sự chờ đợi đã khiến anh quá mỏi mòn, anh đã quyết định xây dựng hạnh phúc gia đình riêng. Nhưng niềm hạnh phúc của cuộc đời đã lại một lần nữa “trì hoãn” đến với anh. Dự kiến tuần sau gia đình anh sẽ làm lễ hỏi cưới và tổ chức đám cưới cho anh. Nhưng giờ đây, Hội đồng thẩm phán đã bác đơn kháng nghị của ba người nên hạnh phúc trăm năm của anh sẽ bị hoãn lại.

(Theo GDVN)

8 tháng 12, 2011

Những tài sản vô giá bị bỏ quên.

 Chiều tối, vừa đi làm về đến nhà thì ông anh chủ quán bia gọi bảo ra " rửa " cái bộ trường kỷ vừa mua, ra luôn.
    Một triệu tư - ông anh bảo, lôi tận góc chuồng lợn nhà nó ở Phú xuyên đấy. Nó còn chạy sang hàng xóm lôi về cái bàn cho đủ bộ, cũ quá nên chán, cho trẻ con hàng xóm mượn cái bàn để kê học tạm. Bộ ghế được làm bằng gỗ hương, nhà chủ bảo từ thời cụ nó được chia sau cải cách. Trước đó là của nhà địa chủ đã dùng từ trước đó vài chục năm, nghe đâu từ một chín  hai mấy gì đó.
   Quả thực nhìn bộ ghế đã có chỗ bị ải dưới chân, tuy nhiên các chi tiết đục chạm thì ít thấy có ở những  bộ bàn ghế đang bày bán ở các của hàng đồ gỗ trên phố. Các chi tiết rất tinh xảo, nhìn như tranh vẽ và cầu kỳ đến khó tin. Sáu mảng dựa lưng ở hai ghế có sáu bức đục trạm mô tả như các bức tranh khác nhau, chim hoa cá gái, phong cảnh có cả. Một ông khách đến uống bia xem xong bảo để lại 6 bức gỗ đó với giá 6 triệu. Chắc là thấy đẹp thì phải ?
    Anh chủ mua được bộ ghế bảo : mình sẽ bán bộ này với giá hơn trăm triệu ! bác gắn thêm vàng hay ngọc trai? mấy ông khách hỏi.
     Không, chỉ chụp ảnh rồi đưa lên mạng, giới thiệu về xuất xứ của nó rõ ràng, thế thôi. Khách về vãn anh mới nói : hóa ra bộ ghế này của ông nội một tay đại gia bất động sản Hà thành quê Vân đình, xưa ông nội hắn là địa chủ,  cho đóng bộ ghế đó phải mất bốn hay năm năm mới tìm đủ gỗ quý về cho thợ Chuôn tre Đồng vàng đóng, cải cách bị thu hết đồ kể cả cái mâm gỗ mít. Sau này con cháu thanh đạt, làm ăn to nhưng đám ở quê không biết bộ ghế lưu lạc nơi đâu, hơn nữa bọn thanh niên bây giờ cứ đi vác xa lon giả da về chơi, không thích  mấy cái đồ của Cha Ông chúng để lại vì chúng cho là cũ, xấu. Mình biết tay đại gia kia đang đi lục tìm cái bộ ghế này lâu rồi nhưng chưa có duyên tìm được.
   Kinh bác quá ! đúng là nghề chơi cũng lắm công phu, bác mua có hơn một triệu mà bán được hơn trăm triệu thì đúng là giỏi hơn cả Bin gết rồi. Anh ấy chỉ ngắm bộ ghế rồi cười:  những giá trị vô giá có phải ai cũng có duyên mà có được, bảo sao con cháu bây giờ nếu không dạy bảo tốt thì chúng có thể  đem bát hương nhà thờ Tổ có tuổi trăm năm ra bán rẻ, mua cái mới bên Bát Tràng về cho ...hợp mốt.
 Hay mình chuyển nghề sang đi học về ...đồ cổ nhỉ ?

Lập hội xe cổ.

  Không phải là ô tô, xe máy cũng đã nhàm kể cả xe máy cổ, mấy anh em đang tổ chức thành lập hội xe ...đạp cổ.
 Mở màn là chú em họa sỹ buôn đồ cổ, đồ cũ kiếm được con xe Pháp sản xuất từ năm 1936, xuất xứ kể ra thì chắc Hà nội chỉ có một mà không có hai : xe của toàn quyền Đông dương dùng, sau này về tay bà Bí thư tỉnh Hà tây cũ, để ở nhà lâu quá con cháu đem ra bán vài trăm ngàn. Từng chi tiết còn nguyên bản, đều có ghi tên hãng sản xuất, riêng cái yên da khách đã đòi mua 6 triệu, cái đèn nhôm bé xíu cũng có ông năn nỉ trả hai triệu. Dở hơi thật khi có hai vợ chồng địa chủ từ Bùi Thị Xuân vào cứ năn nỉ trả 25 triệu đòi mua cái xe cũ rích đấy.
     Một con Diamant khung cao còn nguyên bản cũng được mua lại từ ông chuyên gia sang Đức học từ năm 1958. Mang ra tra dầu mỡ lại đạp nhẹ nhàng, bon còn hơn mấy cái xe đời mới nhiều.
      Một con xe Pháp kiểu nữ màu vàng, được lôi ra từ góc bếp nhà ông bí thư huyện ngoại thành cũ, ông ta bảo  xưa mua nó mất mấy cây vàng, không dám mang đi họp vì sợ cơ quan bảo là chơi ngông. Ông còn bảo : lúc đó cái xe đấy có thể đổi được cả hai sào đất ở Thị xã, buồn cười.
     Chú em đi cái xe Pháp còn sắm thêm cái khóa sắt to đùng, mỗi khi ra quán cà phê thì cẩn thận khóa vào bánh xe, mấy chú em thanh niên cứ nhìn rồi cười, chắc nghĩ tay kia hâm nặng, cái xe ghẻ bán sắt vụn ai lấy. Xe LX với SH để đầy còn chả ai khóa huống hồ...đi cái xe đạp giữa phố phường còi ô tô loạn xạ, khói bụi mịt mù nom có vẻ dở hơi, thế nhưng chưa chắc đi ô tô đã có được những cảm giác lạ như ngồi trên một cái xe đạp có tuổi đời 80 năm.
   Chưa biết chừng, để Hà nội sạch và ít ô nhiễm hơn thì các hội xe đạp ra đời sẽ là một trong nhiều việc làm nhỏ mà thực tế hơn nhiều các khẩu hiệu chỉ để trên vải, căng ra bay phần phật vài ngày xong lại gỡ.

6 tháng 12, 2011

Cuộc tháo chạy của các chủ bất động sản.

    Đầu năm đã có lác đác vài chủ đầu tư " chuyển nhượng dự án" cho chủ khác, nhiều lý do như : "chủ mới vẫn là cổ đông của chúng tôi", "chia sẻ đỡ bởi nhiều quá khó quản lý, tập trung vào mũi nhọn, điều tiết chiến lược kinh doanh mảng này mảng kia cho cân bằng", "cơ cấu lại dòng sản phẩm"...vv và vv
    Nhiều ngôn từ được các Chủ đầu tư dự án đưa ra, mớm cho báo chí để che lấp những khó khăn đang hiện hữu đối với họ trong vấn đề vốn. Tiền đâu ra ? - đó là câu hỏi của nhiều chủ đang xây dở nhiều công trình, chỉ thị từ phía Nhà nước liên tục gửi xuống các đại gia ngân hàng, việc lấy tiền từ ngân hàng đổ vào bất động sản đã từ từ bị chặn lại.
     Các doanh nghiệp xây lắp đối mặt với những vấn đề nan giải : thiếu dự án, có dự án đang dở dang phải dừng, khiếu kiện phát sinh. Các nhà sản xuất vật liệu tiết giảm tối đa sản xuất bởi đầu ra bị giảm nhanh, vốn vay khó, lạm phát tiếp tục tăng khiến càng sản xuất càng lỗ.
    Việc làm là một vấn đề căng thẳng cho các doanh nghiệp, từ đầu tư, sản xuất, xây lắp, quản lý, dịch vụ...kể cả bán nước trà cho công nhân tại cổng công trình cũng thất thu, chủ quán ngồi ngáp dài tính lô dịch đề.
 Có đến 9 / 10 dự án mà mình đang tham gia đều dừng lại. 3 chủ bán đứt công trình khi vừa làm xong hầm, có ông bán ngay khi xong thô, có chị sơn bả xong khối văn phòng liền căng biển bán đứt hoặc cho thuê giá rẻ dài hạn...vẫn không có khách hỏi. Ảm đạm - từ ngữ sáng ra quán ca fe nghe ngập tràn từ miệng các nhân sự dính dáng đến ngân hàng và đầu tư, đầu cơ bất động sản, chủ thầu xây lắp, kỹ thuật nhà thầu.
    Một số ngân hàng vẫn tiếp tục đăng báo cho biết họ vẫn lãi lớn ! đó là việc của họ, quyền của họ thích thì nói. Thử rút trên một tỷ  xem là biết ngay, ông bạn làm thuê cho Chủ đầu tư một dự án có tổng kinh phí dự trù hơn hai ngàn tỷ, có  số dư tài khoản trong ngân hàng hơn trăm tỷ nhưng nếu rút ba đến năm mươi tỷ thì hãy chờ và ...chờ.

Khó khăn nảy sinh khiếu kiện của các bên.
      Một vài anh đang có chung cư muốn bán thì mở ra vài trò câu khách cổ lỗ sỹ, thông báo xếp hàng mua xuất đã hết thời, nay đón khách  bằng nam nhân kế, mỹ nhân kế, mời ca fe, ăn trưa, đưa đi xem căn mẫu bằng xe hơi xịn, tặng quà khi đi xem nhà...trong khi Keangnam bà con đang mang bếp than ra cửa tầng 1 đun nước, mắc màn ngủ dưới sân vì bị cắt điện, đóng cửa thang bộ lối duy nhất về nhà mình đã mua.
      Lối làm ăn chụp giựt, ứng xử côn đồ của đa số chủ đầu tư trong thời bất động sản lên ngôi đã góp phần giết chết niềm tin của khách mua hàng, nhất là thời bất động sản chìm như hiện nay. Khi anh độc quyền bán hàng thì kênh kiệu,  coi khách hàng không ra gì thì khách chỉ thấy lướt sóng có lợi ngắn hạn thì mua, không có khách làm ăn lâu dài nên thiếu sức mạnh về vốn, chết yểu lập tức khi thị trường đi xuống.
 Vào chợ rồi nhưng vẫn buôn bán kiểu xe thồ, đó là thói kinh doanh của nhiều ông chủ ở ta, bệnh  trọc phú ngấm sâu vào dân làm ăn kể cả giới chủ lớn. Họ coi thường các nhà tư vấn, coi thường khách hàng, coi thường thị trường mà cứ cho rằng : tao có ít tiền nhưng phải mua được mọi thứ đủ các yêu cầu : ngon bổ rẻ ! ít có chủ hiểu hoặc cố tình hiểu được rằng : tiền nào của ấy, chất lượng không nằm ngoài vỏ máy, gái đẹp như manocanh thì bên trong chắc chỉ có ...thạch cao.
  Rút chạy khỏi thị trường trong hỗn loạn, lừa các chủ đầu tư thứ cấp, tung chiêu dụ vét nốt khách hàng nhỏ...vv nhiều chiến lược được tung ra như những con bài cuối, chuyến tàu vét đêm ba mươi liệu có đưa các trọc phú đến ga cuối ? hãy cố chờ xem chỉ ngay quý đầu năm tới, nếu có tiền mua nhà thì hãy cố để qua Tết các bạn nhé.

3 tháng 12, 2011

Giàu sang hay giàu ...dại ?

 Liên tiếp các báo đưa tin cảnh dân chung cư từ " cao cấp " đến thấp cấp biểu tình đòi quyền lợi, đòi chủ tòa nhà tôn trọng hợp đồng, tôn trọng các qui định chung của Thành phố, của luật pháp đã ban hành.
  Một tòa chung cư " cao cấp" hạng nhất nhì Hà nội như Keangnam cũng không ngoại lệ, thậm chí chỉ trong một tháng nay đã có vài lần bà con ở đó biểu tình vì đủ thứ chuyện : bảo vệ để côn đồ đánh người, cháy nhà xe khói um, căn hộ hoàn thiện không đúng theo hợp đồng, phí dịch vụ cao hơn 4 hay 5 lần qui định của Thành phố.
 Cụ thể : trưa nay, khoảng 12h30, toàn bộ các hộ dân chưa đóng phí dịch vụ đã bị “cấm cửa” thang máy. Vậy là những hộ đóng rồi cũng bị leo bộ và nhốt như các hộ kia, thế mới là vấn đề. Nói dại, lỡ có cháy hay khói hôm nay thì có lẽ án mạng chắc chắn đã xảy ra rồi.


Chủ nhà "cấm cửa" thang máy, khóa chặt lối cầu thang thoát hiểm . Ảnh: Minh Tùng -  Baodatviet.

   Việc cắt thang máy đột ngột lúc giữa trưa khiến Keangnam rơi vào cảnh “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Người dân trong các căn hộ bị cô lập, trong đó phần lớn là người già, phụ nữ có thai và các cháu nhỏ. Người dân ở bên ngoài, nếu muốn trở về nhà cũng không thể vì thang máy bị cắt, còn lối thang bộ thoát hiểm đã được khóa kỹ càng.

  “Tôi gọi điện về, người giúp việc cho biết các cháu nhỏ đang rất hoảng sợ. Với tình trạng này, nếu chẳng may xảy ra hỏa hoạn thì những người còn trong căn hộ không hiểu sẽ thoát ra bằng cách nào”, một cư dân cho hay.

Cư dân kéo đến "quây" Ban quản lý tòa nhà. Ảnh: Minh Tùng- Baodatviet. Cả dân và báo chí, chủ nhà thi nhau quay phim chụp ảnh nhau, chả biết để làm gì ?

   Không chỉ “cấm cửa” thang máy gần 400 căn hộ, Keangnam còn tiến hành cắt điện đối với các hộ dân không đóng phí dịch vụ. Khó hiểu hơn, một số hộ đã đóng tiền điện cũng bị cắt không lý do khiến người dân vô cùng bức xúc. Anh Hùng, chủ căn hộ B1606, cho biết: “Tôi vừa nộp tiền điện tháng 10 hết gần 3 triệu đồng, phiếu thu của Chestnut tôi vẫn còn cầm đây mà không hiểu tại sao trưa nay bỗng dưng bị cắt điện”.
    Dân mang bếp than tổ ong xuống sân nhà đốt khói um củ tỏi, mang chăn chiếu xuống chuẩn bị ngủ qua đêm để phản đối, tình hình có vẻ căng hơn cả phe áo đỏ bên Thái biểu tình dạo trước. Giá như các Đại biểu Quốc hội như anh Phước mà gần đây thì mình qua đón anh đến xem để có kiến thức thực tế về quyền biểu tình và việc cần thiết phải thông qua luật biểu tình.

 Các cổ đông của một công ty biểu tình vì bị lừa tháng 10 vừa rồi.
  Mình là dân xây dựng nên thấy vừa thương bà con vừa giận bà con, thương họ vì họ có nhiều tiền quá mà không biết tiêu gì, cứ đem cho mấy chú Hàn xẻng tiêu, bỏ ra ngót hai mươi tỷ mua căn hộ " cao cấp " mà vẫn phải dự phòng bếp than, còn liên tục bị dọa nạt cắt điện, côn đồ vào tận nhà để đánh cho tóe máu mặt. Như thế thì đáng thương quá còn gì ?
   Giận là giận họ khi đi mua nhà cứ vác bao tải tiền, coi mấy thằng tư vấn xây dựng như mình chả ra gì. Có chị còn bảo : " bọn em không cần phải dạy khôn các chị, chị buôn bán lõi đời chợ giời còn đứa nào đưa các chị vào đời được ? " . Vâng, các chị giàu bọn em biết ạ, tuy nhiên giàu chưa chắc đã sang, giầu nhưng đầu mưng mủ là chuyện thường. Mua chung cư của bọn tây giả cày là khôn ạ, là thông minh và sang lắm ạ, em xin bái phục nhà giàu các chị. Đúng là đồ ...nhà giàu.
    Và nay các chị khóc, các chị đun bếp than, mắc màn ngủ dưới đất ạ. Thương các chị quá mà chả làm gì giúp được. Sành điệu đôi khi đi tong cả ngàn triệu, sành điệu đôi khi sắp được truy điệu, sành điệu cũng có khi phải tự lo liệu các chị ạ.
  Phim nhà giàu cũng khóc chiếu lâu rồi, lâu rồi thì chiếu tiếp để ôn lại cho nhớ. Chuyện có tiền chưa chắc đã là đẳng cấp mà tiêu nói chung, mua nhà chung cư " cao cấp " nói riêng mới thể hiện được đẳng cấp của người giàu. Vài chữ tây dán kín hàng rào dự án, vài chú tây ba lô, tóc râu ngô ngồi văn phòng tư vấn bán hàng cũng lừa được ối đại gia Hà thành đấy chứ.
 Thôi thì trời vốn cũng công bằng, nhiều tiền cũng phải nếm vài mùi dân dã, bếp than tổ ong, ngủ hè phố như cảnh thợ thuyền, chợ búa đôi khi cũng có ích cho nhiều người ưa sành điệu, dùng nhà hàng hiệu.