8 tháng 7, 2013

Sự khác biệt về những vụ trốn thuế.

 Luật sư trốn thuế Lê Quốc Quân sắp hầu tòa

(Dân Việt) - Theo dự kiến ngày 9.7, TAND thành phố Hà Nội sẽ mở phiên tòa xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Lê Quốc Quân (sinh năm 1971, quê Hà Nội) về tội trốn thuế.

   Theo tài liệu của cơ quan tố tụng, Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam được thành lập tháng 4.2001, do Lê Quốc Quân làm Giám đốc. Bị cáo Quân thuê Phạm Thị Phương (SN 1982) ở Nam Định là kế toán ngoài giờ cho công ty của mình từ tháng 8.2008.
Để trốn thuế và tránh bị các cơ quan chức năng phát hiện Lê Quốc Quân chỉ đạo Phương lập khống các hợp đồng tư vấn môi giới thương mại, cụ thể là tìm người quen có bằng cấp kế toán, tài chính, chuyên gia kinh tế… rồi lấy thông tin của họ để lập hợp đồng tư vấn môi giới thương mại khống với công ty.
  Trong 2 năm (2010 và 2011), Phương đã lập khống nhiều hợp đồng với 9 chuyên gia tư vấn để họ ký khống cho công ty làm tăng chi phí cho công ty số tiền 1,75 tỷ đồng đã kê khai trốn thuế thu nhập doanh nghiệp. Hành vi này là trốn thuế thu nhập doanh nghiệp số tiền gần 440 triệu đồng.

Bệnh nhân nghèo bị lừa thử thuốc như... chuột bạch

  (TNO) Nhiều bệnh nhân nghèo ở Ấn Độ bị lừa tham gia các chương trình thử thuốc trên người mà không hề hay biết. Họ bị đối xử không thua gì những con chuột bạch trong phòng thí nghiệm.

Chữa bệnh tim xong... bị mất trí
Cách đây 5 năm, gia đình ông Niranjan Lal Pathak (70 tuổi, bị bệnh tim) vui mừng không thể tả khi nghe bác sĩ nói ông sẽ được chữa trị hoàn toàn miễn phí ở Bệnh viện Maharaja Yashwantrao, thành phố Indore, theo AFP ngày 7.7.
“Bác sĩ tư vấn với chúng tôi rằng chú của tôi sẽ được chữa trị miễn phí trong một dự án y khoa đặc biệt. Chúng tôi không phải trả bất kỳ chi phí nào”, Alok Pathak - cháu trai của ông Lal Pathak cho biết.
Khi ấy không một ai trong gia đình ông Lal Pathak biết mình bị "dụ dỗ" tham gia một chương trình thử nghiệm thuốc Atopaxar của hãng dược Eisai.

Bệnh nhân Niranjan Lal Pathak (70 tuổi), mất trí vì những tác dụng phụ của thuốc Atopaxar
Hậu quả, sau một thời gian điều trị tại bệnh viện, ông Pathak mắc bệnh mất trí, vì những tác dụng phụ của thuốc Atopaxar, theo AFP.
Gia đình của ông Pathak, được sự hỗ trợ của tổ chức bảo vệ quyền cho bệnh nhân Ấn Độ Swasthya Adhikaar Manch, đã đâm đơn kiện Bệnh viện Maharaja Yashwantrao và hãng dược Eisai.
“Ông chú tôi không còn nhận ra con cháu trong nhà nữa. Cuộc sống của ông ấy đến đây là chấm dứt. Chúng tôi cũng không còn chút hy vọng trông thấy ông ấy khỏe mạnh và hạnh phúc trở lại”, Alok nghẹn ngào nói với AFP.
Ông Pathak chỉ là một trong số nhiều trường hợp bệnh nhân nghèo bị lừa với chiêu bài “chữa bệnh miễn phí 100%” để rồi ký vào các bản thỏa thuận thử nghiệm thuốc trên người trái phép.
Theo tổ chức Swasthya Adhikaar Manch, trong những trường hợp khác, các hãng dược cấu kết với bác sĩ Ấn Độ bí mật kê toa thuốc thử nghiệm cho bệnh nhân nghèo uống mà không hề báo cho họ biết.
Vì thế, nhiều trường hợp bệnh nhân nghèo Ấn Độ, bị lừa uống thuốc thử nghiệm, đi chữa một bệnh, nhưng cuối cùng lại mắc thêm nhiều bệnh khác.

Một con chuột bạch bị chích thuốc thử nghiệm trong phòng thí nghiệm ở Mỹ
Thử thuốc trên người Ấn cho... đỡ tốn kém
Theo AFP, thử nghiệm thuốc trên người là một công đoạn bắt buộc đối với một sản phẩm dược trước khi được tung ra thị trường. Đây là một công đoạn đầy tốn kém đối với các hãng dược.
Trong trường hợp ông Pathak, Bệnh viện Maharaja Yashwantrao cho rằng chính vị bác sĩ kia đã lừa đảo bệnh nhân, chứ bệnh viện không hề chủ trương việc này. Hãng dược Eisai từ chối bình luận về vụ việc, theo AFP.
AFP dẫn một báo cáo của chính phủ Ấn Độ năm 2012 cho thấy các hãng dược tiết kiệm 60% chi phí cho công đoạn thử nghiệm thuốc trên người nếu thực hiện tại Ấn Độ, so với thực hiện tại các nước phát triển.

Một bệnh nhân đang điều trị tại một bệnh viện ở thành phố Kottayam (Ấn Độ)
Ông Amulya Nidhi, nhà hoạt động vì quyền bệnh nhân nghèo ở Ấn Độ, cho AFP biết: “Ở châu Âu và Mỹ, luật rất nghiêm ngặt. Nhưng ở Ấn Độ, luật về thử nghiệm thuốc trên người không nghiêm, cũng không rõ ràng nên dễ bị những hãng dược và các bác sĩ lợi dụng”.
Chẳng hạn, ở bang Madhya Pradesh, hồi nằm 2012, 12 bác sĩ bị phát hiện lừa bệnh nhân nghèo, trong đó có trẻ em và người tàn tật, tham gia thử thuốc trái phép, nhưng mỗi bác sĩ chỉ bị phạt 5.000 rupee (92 USD), theo ông Amulya Nidhi.
Hồi năm 2004, một vụ bê bối thử thuốc trên người trái phép, cũng tại bang Madhya Pradesh, từng làm chấn động dư luận Ấn Độ. Các nạn nhân vụ thảm họa rò rỉ khí gas ở thành phố Bhopal đã bị đem ra thử thuốc mà không hề hay biết.
“Con người không thể bị đối xử như những con chuột thí nghiệm thuốc”, AFP dẫn lời Thẩm phán Tòa án Tối cao Ấn Độ R.M. Lodha khẳng định.
Phúc DuyẢnh: AFP

"Bạn vàng "Trung Quốc mưu đồ "gặm nhấm" biển Đông bằng "tàu cá".


 
Trung Quốc ngày càng cho nhiều đoàn tàu cá xông ra biển Đông và cùng với nó là lực lượng tàu ngư chính, tàu bảo vệ. Đồng thời còn ngang ngược cấm các nước khác đánh cá ở vùng biển thuộc chủ quyền của họ. Vậy đằng sau việc đánh cá đơn thuần, còn có một mưu đồ nào khác?
 

8 tháng 6, 2013

Nhà vệ sinh bằng vàng, áo chữa cháy bằng bạc.

  Đọc các báo mấy hôm rồi biết tin Quảng Ngãi xây cái nhà vệ sinh trong trường học - như ảnh dưới - hết gần 600 triệu đồng,  xây tổng 13 cái cho 13 trường hết 5,7 tỷ đồng mà kinh hãi  mấy anh em xây dựng bọn tôi. 
 Lại kinh hãi hơn nữa khi thấy giám đốc sở cảnh sát PCCC chém gió với báo chí là cả Thủ đô mới chỉ có 50 bộ quần áo cho lính chữa cháy, đầu tư nhà nước cho sở còn hạn chế, mặt khác mỗi bộ quần áo chữa cháy đó có giá tới ...300 triệu đồng !

Nhà vệ sinh cũ cạnh nhà vệ sinh mới được xây bằng 600 triệu đồng. Ảnh : Tuổi trẻ.

   Làm nghề xây dựng hơn hai chục năm nay, giá cả từng viên gạch, cân xi, cân thép, nhân công xây dựng từng m2 nhà cửa đối với anh em tôi là chuyện hàng ngày, nó cũng như mấy bà bán cá nắm rõ giá hôm nay bao nhiêu, vì sao có xê dịch tí chút do khách quan, chủ quan. Vì thế nếu Quảng Ngãi xây cái nhà vệ sinh 29,9 m2 mà hết ngót 600 triệu đồng thì tôi cho là họ đã dùng cát trộn với vàng 18 K để trát vào tường cho nó quý. Việc này là tốt quá vì dự trù cho lúc nhà trường này có nghèo quá mà ngân sách nhà nước không duyệt cho nữa thì thày cô huy động các em ra cạo vữa và cô lại vàng, bán đi lấy tiền mua sắm bảng đen và sách vở. 
  Còn mấy bộ quần áo cho lính chữa cháy theo ông Giám đốc sở nói là giá đến 300 triệu cũng khiến anh em tôi bàng hoàng. Tìm trên gúc gờ thấy khắp Thế giới bán, bộ nào tiêu chuẩn Mỹ - ASTM thì cũng chỉ từ ba đến bốn chục triệu, Đài loan hay Hàn quốc thì rẻ hơn : từ 8 đến 15 triệu đồng. Có lẽ bộ mà ông Giám đốc kia nói theo tôi hiểu có thể các ông ấy đặt hàng làm thêm lớp bạc pha chì nguyên chất lót vào bên trong để ...chống phóng xạ của tia X, phóng xạ nguyên tử gì đó.
  Báo chí đôi khi làm cho bà con đọc xong ngã ngửa ra nhà, lẽ ra báo chí phải đưa ra các giả thuyết là cái đó nó có lí do này lí do kia...chứ kiểu câu viu như vừa rồi thì các sở 4 T nên chấn chỉnh lại các báo, không nên đưa tin như thế nữa gây nhiễu loạn thông tin. Đặc biệt là trong những lúc kinh tế, chính trị đang rất nhiều thứ bất cập như thế này. 

5 tháng 6, 2013

Năng lực phòng cháy chữa cháy từ khía cạnh quản lý.

 Qua một vụ cháy tại cây xăng 108 Trần Hưng Đạo Hà nội cho thấy rõ tồn tại nhiều vấn đề về quản lý PCCC.
 Thứ nhất : việc thiết kế và phê duyệt, cấp phép - được phía cơ quan chức năng nhà nước quản lý, nằm trong sở CS PCCC cácc tỉnh, Thành phố phụ trách, lớn hơn thì Cục PCCC phụ trách  - hiện đang rất lỏng lẻo : phê duyệt thiết kế cây xăng không quan tâm đến xung quanh cây xăng là gì, dân cư, cơ quan, bệnh viện, công trình công cộng.,.mà chỉ quan tâm đến phạm vi nội bộ cây xăng. Thậm chí qui mô nội bộ của cây xăng cũng rất qua quít : khu bồn chứa, khu tiếp xăng, khu nhà cho nhân viên, khu vệ sinh hay bể chứa nước, hệ thống chữa cháy của cây xăng...đều tạm bợ và rất nguy hiểm, tiềm ẩn nhiều rủi ro cháy nổ.
  Khu tiếp xăng dầu không có rãnh, bể thu xăng dầu rò rỉ ( nếu có ) từ mặt đất, vậy khi xe tiếp xăng dầu bị thủng ống, thủng téc mà chảy ra thì sẽ loang ra, làm sao chữa cháy kịp ? 

Một kiểu hố thu dầu, chống cháy lan cho thiết bị có chứa dầu : lưới thép và rải đá 3 x 4 trên mặt.

Thứ hai : Hệ thống chữa cháy tại chỗ của cây xăng, lực lượng nhân viên ( kiêm bán xăng dầu ) chữa cháy được tập huấn của cây xăng cũng rất hời hợt, thậm chí chỉ vài bình bọt để hoen rỉ, nhân viên nữ, có bầu vẫn bán xăng bình thường. Vậy khi cháy cây xăng thì làm thế nào ?
 Tôi làm trong ngành xây lắp điện, chỉ mỗi cái trạm điện nhỏ trong nhà xây, giá trị chỉ vài trăm triệu  nhưng cảnh sát pccc cũng yêu cầu bắt buộc có hệ thống phòng cháy riêng cho nó : hệ thống trung tâm chứa bình FM 200 tự động, các bình bọt xe đẩy, xách tay... rất tốn kém. Vậy mà cây xăng với giá trị nhiều tỷ đồng thì các vị bỏ qua, không bắt có đầu phun bọt hay khí tự động thì tiêu chuẩn nào đây ? 

 Thứ ba :  Phương tiện và con người của cs pccc hiện đang rất thiếu, yếu về nhiều mặt : xem chữa  cháy cây xăng bằng vòi nước trong 5 giờ đồng hồ, thử hỏi trên Thế giới này có nơi nào chữa như vậy ?
 Với nhiệt độ tăng cao đột biến từ cháy xăng thì chỉ trong vòng 10 phút là mọi thứ có thể nóng chảy  : bồn, kết cấu bê tông, kêt cấu thép...vậy xe chữa cháy mang vòi nước ( theo cán bộ của pccc Hoàn Kiếm nói là phải phun nước làm mát sau đó mới phun bọt...) phải hàng nửa tiếng sau mới tới hiện trường thì có nguy cấp không, các kết cấu công trình và xe bồn đã bị phá huỷ chưa ?
 Một cây xăng nếu có lắp đặt hệ thống đầu phun khí, bọt dập lửa tự động ( bao gồm khu vực bán xăng, khu chứa bồn, khu tiếp xăng...có tốn lắm thì cũng chỉ vài tỷ đồng ) như chúng tôi đang làm với trạm điện vài ba máy biến áp, với phòng DATE Center hàng vài trăm m2. Khi cháy lập tức phun khí dập ngay từ đám cháy nhỏ nhất, không duy trì ngọn lửa để nó cháy lan hoặc bùng lớn đủ để phá hoại thiết bị  hay kết cấu công trình.
 Về phần trang bị bảo hộ cho lính cứu hoả : quá coi thường vì để cho cả cảnh sát áo xanh lao vào lửa, các lính cứ hoả thì thiếu bảo hộ nên có thể nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ ngạt khói xăng dầu trong vòng 4 hay 5 phút là xong, khỏi cứu. 

Cảnh sát áo xanh tham gia chữa cháy. 

Lửa bén vào người cực nguy hiểm. Lính cứu hoả thì không có mặt nạ phòng độc, chịu nhiệt...

 Vụ cháy xe bồn tại cây xăng 108 Trần Hưng Đạo chỉ là một vụ nhỏ nhưng cũng đã gây thiệt hại lớn cho donah nghiệp và nhà nước, dân xung quanh. Đặc biệt nguy hiểm là tính mạng của nhiều cảnh sát phòng cháy bị bỏng lửa, phải cấp cứu. Những bất cập lộ rõ từ cả phía chủ cây xăng và cơ quan quản lý nhà nước về PCCC đã lộ rõ nhiều mặt cần phải chấn chỉnh. Sau vụ cháy thì các cán bộ của cơ quan chức năng lại lên báo cho rằng cần kiểm tra lại tất cả cây xăng trong nội thành, rồi cần tiền mua thêm trang bị, bảo hộ...rất nhiều thứ cần làm, rồi không biết sẽ làm thế nào, còn xảy ra cháy tiếp như thế nữa không thì không có ai đảm bảo, không anh nào khẳng định được có hay không.

 Ngay giữa trung tâm Thủ đô, nơi được quan tâm nhất , có hẳn một sở CS PCCC riêng, xe cộ đầy đủ nhất so với các tỉnh trên cả nước còn thế thì thử hỏi các tỉnh sẽ như thế nào ?

13 tháng 5, 2013

Tuyệt đỉnh trí tuệ quan ta.

http://phapluattp.vn/20130511113159440p1015c1015/phat-chi-em-xai-nit-nguc-quan-lot-dom-luon-the.htm


Phạt chị em xài nịt ngực, quần lót “dỏm” luôn thể
Trong khi những tranh cãi về việc phạt hay không phạt người đội mũ bảo hiểm dỏm chưa ngã ngũ thì dư luận lại một phen sốc khi Cục Quản lý thị trường (QLTT) đòi ra đứng chốt chung với CSGT để bắt người đội mũ bảo hiểm dỏm.

Cụ thể, ông Trần Hùng - Phó Cục trưởng Cục QLTT đề nghị: “QLTT sẽ phối hợp với CSGT xử phạt mũ bảo hiểm tại một số tuyến phố thí điểm. Trong đó QLTT yêu cầu dừng xe và xử phạt trường hợp nào thì CSGT có nhiệm vụ dừng xe trường hợp đó.” (Người Lao Động, 8-5).
Nếu đề xuất này của ông cục phó được chấp thuận thì quả thực người dân hết dám ra đường! Hằng ngày họ bước ra đường nơm nớp bao nỗi lo. Hết lo kẹt xe lại đến lo đề phòng cướp giật. Hết lo bị “hiệp sĩ” đường phố rình mò, bây giờ lại đến nỗi lo bị ông QLTT vẫy… Kể cũng lạ, sao công việc chính của ông cục phó là QLTT thì ông chẳng lo mà lại đòi quản lý người đi đường thế nhỉ?
Lý ra việc của ông là phải dẹp cho được những cơ sở sản xuất mũ bảo hiểm dỏm. Rồi tiếp theo là những điểm bán hàng dỏm nhan nhản ở khắp các đường ngang ngõ dọc. Những cái này mắt thường của người dân còn thấy, huống gì con mắt nghiệp vụ tinh tường của các ông!
 Nhưng ngẫm lại, nếu dẹp mũ dỏm từ gốc rồi thì QLTT các ông lấy gì để làm nữa. Còn nếu làm theo “sáng kiến” của ông cục phó thì ngành của ông sẽ có việc làm dài dài. Khi ấy, các cơ sở sản xuất mũ bảo hiểm dỏm vẫn tự do phát triển và tuồn ra thị trường thật nhiều sản phẩm. Các ông chỉ cần đứng ở các các chốt giao thông mà “hốt” phần ngọn từ ngày này qua tháng khác mà không bao giờ hết việc. Đã vậy, ngành các ông lại có cơ hội tuyển dụng thêm nhiều biên chế cho hoạt động này. Lượng biên chế mới tuyển chắc cũng phải ngang với số CSGT trên cả nước.
Vậy là sáng kiến của ông Trần Hùng sẽ có thêm hai cái lợi mới là vừa tăng thêm việc làm cho một đội ngũ khổng lồ cán bộ QLTT, vừa tăng thêm nguồn thu cho ngân sách từ tiền phạt.
Ấy là chưa kể khi vẫy người vào phạt mũ bảo hiểm dỏm, nhân tiện các ông phạt luôn “tội” đeo mắt kiếng giả, đồng hồ giả, túi xách nhái thương hiệu. Và nhân đây ông cục phó tha hồ mà kiểm tra và phạt những chị em nào mang nịt ngực, đồ lót nhái hàng hiệu. Cần thiết thì tịch thu hàng giả của chị em ngay tại hiện trường mà tiêu hủy cho nhanh gọn.
Tuy chỉ là một sáng kiến nhưng quả nhiên nó đang phát huy nhiều tác dụng!
HOÀNG MẠNH HÀ

11 tháng 5, 2013

Thủ đô - Kinh dị quá mức tưởng tượng !


Hàng nghìn người ăn uống nước ao ở Hà Nội

 - Thật khó tin khi ngay ở Hà Nội có một nơi (thôn Ngọc Than, xã Ngọc Mỹ, huyện Quốc Oai) với khoảng 1.000 hộ phải dùng nước ao để ăn uống, sinh hoạt.


 Nước giếng khoan cạn kiệt, từ nửa năm nay, vài nghìn người dân ở ngoại thành Hà Nội đã phải hút nước từ ao bẩn lên để nấu ăn, tắm rửa.

Nằm cách trung tâm thủ đô gần 40 km, thôn Ngọc Than (xã Ngọc Mỹ, Quốc Oai, Hà Nội)
có gần 1.000 hộ với gần 7.000 dân sinh sống. Tuy nhiên, từ nửa năm nay, nguồn nước
giếng khoan đã bị cạn kiệt nên người dân phải bơm nước từ ao về nhà để dùng sinh hoạt.
Dưới ao làng, các ống nước chạy chằng chịt dẫn vào các máy bơm được đặt trên bờ.
Dù nước bẩn, đầy rác thải nhưng người dân vẫn chấp nhận dùng bởi nếu không thì phải đi
mua nước sạch từ các huyện, xã, thôn khác mất nhiều thời gian và tiền bạc.
Cái ao to nhất thôn này vừa là nơi hút nước, vừa là nơi giặt giũ, và vứt rác.
Nhiều đường ống dài cả km chạy ngoắt nghéo vào sâu trong các ngõ nhỏ của làng.
Nước ao làng được bơm thẳng vào bể nhà ông Kỷ ở xóm Ngánh. Loại nước màu xanh đen nổi đầy bọt.
Còn tại nhà ông Bùi Cảnh, nước hơi có màu vàng vàng được xả thẳng xuống thùng.
Ông Cảnh chờ nước ao lắng bẩn xuống rồi từ từ múc nhẹ vào bể lọc. Nhiều tháng nay, ông đầu
tư một hệ thống lọc nước mất hơn 3 triệu đồng.
Tại nhà anh Nguyễn Quý Mọc, dù đã 4 lần làm giếng khoan ở các vị trí khác nhau nhưng
rất khó khăn để hút được nước lên sử dụng. Gia đình anh đang phải đi xin nước nhà họ hàng để dùng.
Giếng khoan thứ 4 của anh Mọc sâu 70 mét nhưng hút ra toàn nước bẩn màu vàng đục.
Cứ khoảng 1 đến 2 phút mới bắn ra một tia nước, chờ đợi cả tiếng đồng hồ không đầy chậu.
Bể nước giếng khoan khác gần đó của nhà anh đã khô, không thể hút được nước.
Trong khi chờ đợi nước sạch về làng để được đảm bảo sức khoẻ, người dân vẫn phải chấp nhận sử dụng nước lọc từ ao tù.

Thực hiện: Nhị Tiến

10 tháng 5, 2013

Theo tôi thì bộ trưởng nên từ chức.


   Thưa Bộ trưởng Tiến, đã đến lúc bà nên vi hành thực sự rồi!

 (GDVN) - Vào mạng những ngày này, đặc biệt là các diễn đàn của các bà mẹ, sẽ thấy một cơn bão phẫn nộ đang dội thẳng vào nữ nhân viên "ăn bớt vac xin" ở Trung tâm y tế dự phòng Hà Nội.
Người được cho là đã có hành vi "ăn bớt" vắc xin Bùi Thị Phương Hoa.

Trong sự xót xa cho y đức và nỗi lo sinh linh bé bỏng của mình cũng có thể đã trở thành nạn nhân, các bà mẹ đã không giữ được bình tĩnh. Những câu bình luận được coi là hiền lành nhất cũng nặng như lưỡi tầm sét: "Nhìn mặt mụ ấy không đến nỗi nào mà thất đức thế",  "không sợ quả báo à? Sẽ lụn bại thôi"...

Không có gì lạ khi biết nhân viên Bùi Thị Phương Hoa đổ lỗi cho việc gia đình có vấn đề, bản thân không được khoẻ trong ngày bị bắt quả tang, nên đã dẫn đến việc "ăn bớt" thuốc. Tại sao lại không lạ? Bởi vì vi phạm y đức không còn là chuyện cá biệt của ngành Y.

Có không ít y bác sĩ tái phát hội chứng "mệt và có vấn đề gia đình" mỗi khi khám chữa bệnh trong giờ công ở bệnh viện công, nên họ quát nạt bệnh nhân, thăm khám qua loa, thậm chí bỏ quên mũi khoan, gạc trong bụng bệnh nhân.

Nhưng ngạc nhiên thay, cũng bác sĩ đó, ra khám ở phòng khám tư, tiền tươi thóc thật, thì  lại khỏe như voi, dù có khám cả trăm ca mỗi tối.

3 tháng 5, 2013

Thư gửi ông Nguyễn Đức Chung - Giám đốc công an Thành phố Hà nội.

 Kính gửi : - Ông Nguyễn Đức Chung - Giám đốc công an Thành phố Hà nội.
                 - Ông Ông Nguyễn Việt Hưng - Thẩm phán toà án nhân dân quận Hà đông. 

 Thưa Ông Chung, 
  Bằng thư này ( tôi cũng sẽ gửi tới ông qua đường bưu điện vào sáng thứ 2 tuần làm việc tới) tôi thay mặt gia đình xin thông báo để Ông biết :  đơn tố giác ngày 09 tháng 4 năm 2012 của gia đình tôi gửi đến Văn phòng cơ quan CSĐT - CATP Hà nội đã được xác nhận vào ngày 10 tháng 4 năm 2012 như ảnh dưới đây : 


  Văn phòng cơ quan CSĐT - CATP Hà nội cũng đã gửi phiếu chuyển đơn cho Công an quận Hà đông - TP Hà nội ngày 24 tháng 4 năm 2012, tức là cách đây - một năm - lẻ chín ngày - để giải quyết theo Luật khiếu nại tố cáo, Nghị định số 136/2006 NĐ - CP ngày 14/11/2006, Thông tư số 63/2012/TT - BCA ( V24) ngàỳ 29/12/2010 ...

 Thưa Ông Chung, đến tại thời điểm này thì gia đình tôi vẫn chưa nhận được bất kỳ văn bản nào của Cơ quan CSĐT - CATP Hà nội trả lời cho công dân chúng tôi được biết kết quả điều tra, xử lý theo đơn tố cáo của công dân.

*  Sáng nay, Thứ 6 ngày mùng 3 tháng 5 năm 2013, tôi có qua 55 Lý Thường Kiệt - trụ sở của PC44 để hỏi về việc này thì được chiến sỹ Tuấn Anh ( trực tiếp nhận thủ tục làm việc tại cửa ) nói rằng : " việc này anh phải về Công an quận Hà đông để hỏi họ, PC 44 chỉ chuyển đơn, còn họ điều tra kết quả thế nào là việc của họ ..." Tôi có băng ghi âm đầy đủ. 

 * Sau đó, tại Công an quận Hà đông, tôi được một cảnh sát ( không biển tên, không quân phục ) tiếp tại phòng của Cảnh sát điều tra tên Hội ( tầng 2 ), anh mở sổ và cho biết : " vụ việc Phạm Thị Thanh Tâm lừa đảo đã được chúng tôi chuyển trả PC44 từ ngày 31 tháng 8 năm 2012, ông Hùng trên đó phụ trách..." Và tôi cũng đã yêu cầu được ghi âm rõ ràng. 
  Trong suốt quá trình Công an quận Hà đông điều tra vụ việc này, họ không hề có bất kỳ văn bản nào làm việc với gia đình tôi về các vấn đề liên quan đến vụ việc : không có biên bản đối chất với Tâm ( đã bị bắt ), không yêu cầu cung cấp thêm chứng cứ phạm tội lừa đảo của Tâm...

  Thưa Ông Chung, nếu đúng như trả lời của công an quận Hà đông thì PC 44 đã làm đúng trách nhiệm hay chưa  khi không hề trả lời công dân bằng văn bản hay thông báo bằng thư, email thậm chí bằng điện thoại...giải quyết vụ việc tố cáo của công dân như vậy đã đúng pháp luật chưa ? 

 Gia đình tôi phải làm gì tiếp theo thưa ông ?

 Vậy tôi xin gửi thư này công khai qua Internet để Ông Giám đốc công an TP Hà nội biết, có cơ sở  chỉ đạo việc thanh kiểm tra việc làm của PC44 Hà nội và công an quận Hà đông, trả lời công dân theo qui định của pháp luật, đưa kẻ phạm tội ra xét xử, trả lại công bằng cho người bị hại.

  Cũng bằng thư này, tôi xin gửi đến Ông Nguyễn Việt Hưng - Thẩm phán toà án Nhân dân quận Hà đông để biết, có cơ sở đình chỉ các vụ án dân sự liên quan đến vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản mà kẻ chủ mưu là Phạm Thị Thanh Tâm như báo chí đã đăng trong thời gian vừa qua. Tôi cũng sẽ gửi các tài liệu liên quan - làm căn cứ để ông làm việc đúng pháp luật -  qua đường bưu điện vào thứ 2 đầu tuần sau.
Vụ án được báo CAND  và nhiều tờ báo khác đăng tải :

 CAND - Qua đơn trình báo của 60 bị hại, cô giáo mầm non Phạm Thị Thanh Tâm đã lừa đảo chiếm đoạt của số bị hại trên hơn 70 tỷ đồng, với thủ đoạn trả lãi suất cao.

Ngày 17/9, Cơ quan Cảnh sát điều tra (PC44) Công an TP Hà Nội cho biết đã tống đạt quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam Phạm Thị Thanh Tâm, trú tại phường Nguyễn Trãi, quận Hà Đông; nguyên giáo viên mầm non tại một trường ở quận Hà Đông.
Theo tài liệu điều tra ban đầu, qua đơn trình báo của 60 bị hại ở khu vực quận Hà Đông, Thanh Xuân, huyện Từ Liêm, Chương Mỹ, Tâm đã lừa đảo chiếm đoạt của số bị hại trên hơn 70 tỷ đồng, với thủ đoạn trả lãi suất cao. Bằng thủ đoạn này, Tâm vay tiền của người trước trả lãi cho người sau.
Trong số 60 bị hại, đáng lưu ý có anh Nghiêm Văn Quảng, trú ở khu tập thể xã Trung Văn, huyện Từ Liêm đã cho Tâm vay 1,5 tỷ đồng; anh Nguyễn Văn T., ở phường Yết Kiêu, quận Hà Đông cho vay 16,5 tỷ đồng và anh Vũ Đình C., ở Khương Trung, Thanh Xuân cho vay 2,5 tỷ đồng... Đến nay Tâm không có khả năng thanh toán số tiền đã chiếm đoạt.
Để phục vụ cho công tác điều tra, ai là bị hại liên hệ với điều tra viên Trần Đình Hùng, Đội 3, Phòng PC44 Công an TP Hà Nội tại địa chỉ số 55 phố Lý Thường Kiệt, quận Hoàn Kiếm. ĐT: 04.39396380"



 Cuối cùng, xin chúc các ông có một ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ, hạnh phúc với gia đình.
 Xin cảm ơn đã đọc thư.


   Lê Dũng

Địa chỉ : số 50, 54 B Hà trì 3 Hà đông Hà nội.
Điện thoại : 0983 839 610.
Email : dungdcmc@gmail.com


2 tháng 5, 2013

Sinh nghề tử nghiệp.


Gặp gỡ cựu vận động viên Quốc gia tại Thanh hoá.

  Như các bạn đã biết, cựu vận động viên môn vật Quốc gia môn vật Lê Thị Huệ - quê quán tại xã Quảng Châu, Huyện Quảng xương Thanh Hoá - bị chấn thương nặng khi tập luyện để thi đấu dịp Seagame 22, hiện đang sống tại quê trong hoàn cảnh rất cần sự chia sẻ và động viên của cộng đồng.
  Báo Dân trí cũng mới đăng một bài về hoàn cảnh của Huệ.

  Sau khi bị chấn thương, Huệ được ông Khai Bảo Long đường chữa trị và về quê tiếp tục sống, tập phục hồi từ ba năm nay. Tình trạng của Huệ hiện nay : đã đi được, phải chống nạng, tay phải yếu, toàn thân yếu, gày. Trước kia Huệ thi đấu ở hạng cân 59 đến 60 cân ( đã ép cân), thế mà nay còn tong teo chỉ trên 40 Kg.

Anh Chúc đại diện CLB xe đạp Pháp và đồ xưa Hà đông đang trao quà và động viên Huệ.

Huy chương, cờ lưu niệm của Huệ giành được trong các kỳ thi đấu.


  Chúng tôi đại diện cho CLB xe đạp Pháp và anh em đồ xưa Hà đông đã dành một phần quà nhỏ do  anh em ủng hộ trong Tuần văn hoá làng nghề Vạn phúc 2012, gửi tặng và động viên Huệ, chúc em mau bình phục sức khoẻ và truyền lại tinh thần ham mê thể thao cho các đàn em đang chơi môn thể thao không ít nguy hiểm này. 
  Huệ cho biết : hiện nay từ phía liên đoàn, các cơ quan hữu quan và địa phương đang chi trả cho Huệ mỗi tháng trên hai triệu tổng tiền chi phí cho chữa bệnh, chăm sóc... đó quả là một điều đáng quan ngại bởi thể trạng của Huệ hiện nay rất khó khăn cho đi lại, yếu và cần sự chưa trị, chăm sóc rất cấp thiết. Không có thu nhập gì khác và coi như Huệ vĩnh viễn rời khỏi sân thể thao nước nhà. Một tuyển thủ Quốc gia vốn là nhân tài, nguyên khí nhưng tai nạn trong tập luyện phục vụ giải đấu Quốc gia, quốc tế đã khiến Huệ ra nông nỗi này.
  Chúng tôi thấy giá trị của sự chia sẻ của cộng đồng và bạn bè trong giới thể thao, văn hoá đến với Huệ trong thời điểm này, chúng ta hãy làm những việc tốt nhất cho Huệ mà không cần chờ đợi  trách nhiệm từ phía liên đoàn thể thao Việt nam, những  lời hứa mà chưa làm của một số quan chức - chúng tôi chưa tiện nêu tên ở đây. Hãy giúp Huệ có cơ hội được phục hồi sức khoẻ càng nhanh càng tốt nếu bất kỳ ai trong chúng ta có điều kiện.

Nghỉ chân tại Hà Trung  trên đường chúng tôi vào nhà Huệ.

 Bên bãi biển Sầm sơn sau khi ra từ nhà Huệ cách đó chùng 4 km.

 Vì thời gian cho chuyến đi gấp cũng bởi phải sắp xếp thời gian vào dịp nghỉ lễ nên chúng tôi không kịp thời thông báo đến các anh em trong Câu lạc bộ, chỉ đưa tin lại sau khi chuyến đi đã kết thúc, mong các thành viên thông cảm và cùng vui với việc làm đầy tính đồng đội, nhân ái của các đại diện của Câu lạc bộ. Chúng ta còn nhiều việc tốt phải làm vì hình ảnh đẹp của Câu lạc bộ và anh em thành viên, rất mong được sự chia sẻ của mọi người.